Gió biên thùy thổi qua Thiên Lang Quan lúc nào cũng mang theo mùi cát bụi và sương muối, quất vào mặt người đi đường như dao cạo nhẹ. Pháo đài này trấn giữ yết hầu giữa Tĩnh Lan và tộc Xương Mạc đã mười năm, người trấn thủ là Tiêu Trì – vị tướng trẻ được dân chúng và quân sĩ gọi là "quân thần Bạch Mã", vì mỗi lần xuất trận đều cưỡi con ngựa trắng Bạch Tuyết, mặc giáp bạc, chưa từng thua một trận nào.
Hôm ấy là lễ thành thân của Lý Hổ, viên tiểu hiệu vừa lập công bắt được mười lăm tên trinh sát Xương Mạc xâm nhập. Cả pháo đài đều mở tiệc, rượu ngô thịt cừu bày la liệt, tiếng cười nói vang lên giữa những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc hành lang. Tiêu Trì vốn không thích những dịp ồn ào, nhưng Lý Hổ từng liều mạng cứu anh khỏi một đợt phục kích năm ngoái, nên anh cũng mặc áo bào thường, đến dự một chút.
Cô dâu mặc váy hồng, đội khăn che mặt thêu phượng, ngồi cạnh Lý Hổ trên bục cao. Tiêu Trì đứng ở góc sân, nhấp chén rượu ngô, bỗng thấy đôi bàn tay cô dâu siết chặt mép váy đến mức khớp ngón tay trắng bệch, khăn che mặt hơi lệch, lộ ra đôi mắt lạnh tanh, không chút hỷ sắc. Anh là người đã trải qua hàng trăm trận chiến, nhìn người là biết ai đang sợ hãi, ai đang bị ép buộc. Lý Hổ đang cười to, nâng ly chúc tụng, nhưng ánh mắt hắn liếc sang cô dâu đầy vẻ đắc ý, không giống một người chồng sắp cưới vợ hiền.
Tiêu Trì đặt chén rượu xuống, bước lên bục, giọng trầm mà vang: "Dừng lễ lại." Toàn trường im phăng phắc. Anh kéo nhẹ khăn che mặt của cô dâu, lộ ra gương mặt xinh xắn nhưng căng thẳng của một cô gái trẻ. "Lý Hổ, ngươi nói cô này là người yêu cũ của ngươi, tự nguyện kết hôn?" Lý Hổ mặt tái mét, lắp bắp không nói nên lời. Tiêu Trì quay sang cô dâu: "Nói thật, không sao đâu."
Cô gái hít sâu, giọng run nhưng kiên định: "Tôi là Hàn Vân Linh, không hề tự nguyện. Lý Hổ bắt bạn thân tôi là Khương Vãn Ngọc, cáo buộc cô ấy thông đồng với Xương Mạc trộm quân nhu, nói nếu tôi đồng ý kết hôn với hắn, sẽ thả Khương Vãn Ngọc." Tiêu Trì nhíu mày, ngay lập tức ra lệnh tước bỏ chức vụ của Lý Hổ, tống giam chờ tra, rồi đưa Hàn Vân Linh về thư phòng riêng để thẩm vấn kỹ hơn.
Trong thư phòng, ngọn đèn dầu lay động, chiếu lên tấm bản đồ biên thùy treo trên tường. Tiêu Trì hỏi về Khương Vãn Ngọc, về lý do cô chấp nhận cuộc hôn nhân này. Hàn Vân Linh kể, Khương Vãn Ngọc mở tiệm thuốc thảo dược ở trấn dưới chân pháo đài, thường giúp đỡ binh sĩ bị thương, không ngờ bị một tên quan lại tham nhũng hãm hại, cướp tiền rồi đổ tội cho cô ấy. Tiêu Trì nghe đến đó, bỗng nhìn thấy vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái của Hàn Vân Linh – vết sẹo hình lưỡi dao, giống hệt vết sẹo trên cổ tay cô gái đã cứu anh mười năm trước.
Mười năm trước, Tiêu Trì còn là một trinh sát trẻ, bị phục kích bởi Xương Mạc, ngã xuống sông băng, bất tỉnh. Khi tỉnh lại, anh nằm trong một hang đá nhỏ, người được băng bó bằng vải áo rách, bên cạnh có một cô gái nhỏ đang đốt lửa sưởi ấm. Cô gái thấy anh tỉnh, đưa cho anh chiếc áo choàng khô duy nhất của mình, rồi biến mất trước khi anh kịp hỏi tên. Anh đã tìm kiếm cô gái ấy suốt mười năm, thậm chí còn giữ một chiếc tượng ngựa gỗ nhỏ anh tự khắc để tặng cô ấy một ngày nào đó.
"Ngươi là cô gái năm xưa?" Tiêu Trì giọng run, tay nắm chặt mép bàn. Hàn Vân Linh ngạc nhiên, sau đó gật đầu: "Lúc đó anh bị thương ở ngực, tôi dùng tay áo cắt làm băng, nên để lại vết sẹo này." Tiêu Trì thở dài, ngay lập tức ra lệnh điều tra lại vụ án của Khương Vãn Ngọc, bắt tên quan tham nhũng, trả lại sự trong sạch cho Khương Vãn Ngọc, đồng thời thả cả hai người.
Nhưng khi Hàn Vân Linh đến cảm ơn Tiêu Trì, cô để ý thấy anh ho nhẹ vào tay áo, góc tay áo lộ ra vệt máu nhạt. Cô là người học y từ nhỏ, lại từng theo học ba năm dưới trướng Nhân Gian Kinh Hồng Khách – vị du y sĩ huyền thoại được đồn là đi khắp nhân gian, chữa những bệnh mà thần y cũng bó tay, chỉ để lại dấu ấn là một con hạc đỏ bay trên dòng sông. Cô nhận ra thứ bệnh anh mắc phải là "hàn độc", do năm năm trước anh bị trúng tên tẩm độc lạnh của Xương Mạc, chất độc đã ngấm vào tủy sống, nếu không chữa trị, không qua được mùa đông này.
Tiêu Trì thấy cô nhìn thấy vết máu, mặt tái đi, vội giấu tay áo vào, dặn cô: "Chuyện này đừng nói với ai. Biên thùy đang căng thẳng, nếu Xương Mạc biết ta bệnh nặng, chúng sẽ tấn công ngay lập tức, Thiên Lang Quan sẽ mất." Hàn Vân Linh nhìn anh, gật đầu, rồi lấy từ trong túi ra một lọ ngọc nhỏ, trên nắp lọ khắc hình con hạc đỏ quen thuộc: "Tôi là đệ tử của Nhân Gian Kinh Hồng Khách, loại hàn độc này, tôi có thể chữa khỏi cho anh."
Gió biên thùy lại thổi qua, lay động tấm bản đồ trên tường, con ngựa trắng Bạch Tuyết bên ngoài hí vang một tiếng. Tiêu Trì nhìn lọ ngọc trong tay cô, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy cái lạnh thấu xương trong người mình dường như đã ấm lên một chút.