Nhật Ký Khủng Long (Phần 3): Ánh Sáng Tan Biến Và Những Bóng Hình Đầu Tiên (Ghi chép của Minh, 11:30 đêm, ngày thứ 2 mắc kẹt ở Kỷ Cổ Xưa) Cổng thời gian khép lại phía sau lưng chỉ trong một cái chớp mắt. Không kịp la lên, không kịp nắm tay nhau, ánh sáng xanh lè vụt tắt như thể trời đất nuốt chửng lối về. Chúng tôi — năm đứa học trò cấp hai ngơ ngác — đứng chôn chân giữa một thế giới tưởng chỉ tồn tại trên phim: rừng dương xỉ khổng lồ, không khí nồng mùi lưu huỳnh, còn tiếng gầm vang vọng từ chân trời khiến xương sống dựng đứng. Con đường vào "Lục địa kinh hoàng" Tay nắm chặt cuốn Nhật Ký Khủng Long (Phần 3) vớt được từ hang động ngầm dưới phòng thí nghiệm cũ, tôi giở những trang giấy da bong tróc. Lời cảnh báo cuối dòng của người viết nhật ký bí ẩn — "Đừng để chúng nhìn thấy máu" — khiến đám bạn tôi thở dốc. Nhưng đã quá muộn để hoảng loạn. Một hồi rung chuyển dữ dội từ dưới đất xé tan bầu im lặng. Lũ khủng long mỏ vịt Edmontosaurus cao bằng tòa nhà hai tầng bỗng ùn ùn xông qua khu rừng, nghiền nát những tảng đá cổ như vụn bánh mì. Không ai dạy chúng tôi cách tránh đàn động vật 70 tấn đang chạy bán sống bán chết! Dũng — thằng bạn mê Jurassic Park nhất lớp — hét lên: "Nằm xuống và bò theo gốc cây to! Chúng chỉ chạy thẳng, đừng đứng giữa đường!" Bữa tối bên đống lửa và những nghi ngờ đầu tiên Đêm đầu tiên, chúng tôi lê bên bờ suối, lưng áo đẫm máu và bùn đất. Đám khủng long bay Pterodactyl lượn vòng quanh vầng trăng khuyết như những con diều tử thần. Thức ăn chỉ là vài trái dại chua lè, nhưng điều ám ảnh nhất không phải cái đói. Từng chữ trong Nhật Ký Khủng Long (Phần 3) dần hiện ra dưới ánh lửa bập bùng: "Kẻ cầm quyền thực sự ở đây không phải khủng long, mà là bóng người mặc áo choàng đen... Họ đang thay lịch sử." Đến đây, nét mực nhòe như vết nước mắt. Băng — cô bạn chuyên Tin đột nhiên thở gấp: "Các cậu nhìn xem, góc trái trang giấy này có mã QR bằng mực tàng hình! Tôi cần chút tro để hiện nó ra..." Vệt máu trên lá và bẫy của "Người Dịch Chuyển" Trưa ngày thứ ba, Linh phát hiện thứ khiến tất cả tái mặt: một bao tải vải bố dính đầy máu khô, bên trong là máy tính bảng công nghệ cao — thứ không thể tồn tại ở kỷ Cretaceous. Như thể ai đó cố tình dẫn đường chúng tôi đến đây! Trong lúc phân vân về việc mở máy, tiếng hét của Huy vang lên: "Con Velociraptor! Nó đánh hơi thấy vết trầy trên tay tao!" Lời cuối cho đến khi bình minh trở lại Chúng tôi chạy mà không kịp nhặt chiếc máy. Gót chân tôi rỉ máu, nhưng câu nói cuối trong Nhật Ký Khủng Long (Phần 3) đang ám ảnh: "Cái chết của khủng long không phải thiên thạch, mà do con người từ tương lai. Các người đã thấy họ rồi đấy..." Đêm nay, tôi viết những dòng này dưới hốc đá ẩm mốc. Linh nói nếu sống sót đến sáng, cô ấy sẽ giải mã xong vết khắc trên phiến đá kỳ lạ. Có điều gì đó không ổn — bầu trời đang sáng dần nhưng mặt trời không mọc. Thứ ánh sáng đỏ quạch ấy... giống cảnh hoàng hôn trong ngày tận thế. (Còn tiếp - liệu chúng tôi có kịp ngăn thảm họa tuyệt chủng trước khi dòng thời gian sụp đổ?)