Bà Lan, đơn thân gần hai chục năm, coi con gái Mai là cả tương lai. Niềm vui như ngập tràn căn nhà nhỏ khi mẹ con chuyển đến một thành phố khác, và Mai – cô bé vốn ù lì, ít nói – bỗng nhiên tươi như hoa, khoe về “nhóm bạn thân” mới ở trường THPT mới. “Mẹ ơi, con có bạn thật rồi! Họ là người hay nhất lớp, quý hoá và thương con lắm!”. Giọng Mai vang lên, trong veo, khiến bà Lan tự hào đến mời cả hàng xóm ăn bánh. Thế rồi, sự e ngại lặng lẽ thay thế niềm vui. Trước tiên là những chi tiết nhỏ, kỳ quặc. Các bạn của Mai luôn có “bí mật riêng”, chỉ cười khúc khích khi bà qua, không bao giờ chào hỏi. Họ tụ tập sau trường vào mỗi chiều thứ Sáu, và Mai luôn vội vã, mặt đỏ bừng, không kịp ăn cơm tối. “Con xin lỗi mẹ, hôm nay nhóm có việc gấp”, nó nói, ánh mắt lảng tránh. Rồi đến những quy tắc. Nghe Mai lơ đãng nhắc qua, bà Lan thấy lạnh sống lưng. “Bạn bè là trên hết”, một câu tự nhiên như khẩu hiệu. “Không tin ai ngoài nhóm”. “Mọi thứ phải chia sẻ, kể cả bí mật của gia đình”. Mai bắt đầu giấu điện thoại, gọi điện lén lút với giọng thầm thì, laptop để mở khi bà bước vào phòng thì lập tức tắt. Gia đình, trường học, thầy cô… dường như trở thành “bên ngoài” lạ lùng. Bà Lan cố gắng tiếp cận. “Mẹ mời vài bạn con đến nhà chơi nhé?”. Mai lắc đầu dữ dội, mắt lườm một cách xa lạ. “Không được, mẹ. Nhóm không tiếp xúc với người ngoài. Đặc biệt là người lớn”. Lời từ chối đầy vẻ sợ hãi và áp đặt ấy khiến bà rùng mình. Bà nhớ lại nụ cười tươi rói ngày đầu, và giờ đây, khuôn mặt con gái khi nhắc đến “nhóm bạn bất hảo” – cái tên mà bà lén đặt trong thâm tâm – chỉ còn là sự phụ thuộc mù quáng, ánh lên trong đôi mắt một thứ gì đó khiến bà không còn nhận ra được đứa con mình. Hôm rồi, bà thấy Mai cạo đi chiếc vòng tay bằng bạc, món quà duy nhất từ người cha xa lạ mà nó vẫn giữ nguyên. “Sao con bán?”. Mai trả lời thản nhiên: “Nhóm nói đồ cá nhân, đặc biệt là đồ từ gia đình, phải ‘hy sinh’ để thể hiện lòng trung thành”. Trái tim bà Lan thắt lại. Đó không còn là bạn bè. Đó là một tổ chức bí mật, một thứ tôn giáo độc đoan, một hệ thống kiểm soát tâm trí đang từng ngày thay thế tình mẹ con, từng chút một nỗi sợ và sự phụ thuộc vào một nhóm người lạ mặt. Bà Lan ngồi đơn độc trong bóng tối căn nhà, nghe tiếng con gái đang thì thầm điện thoại ở phòng bên. Mỗi câu nói, mỗi nụ cười gượng gạo sau cánh cửa, giờ đây đều là những mũi tên nhọn đâm vào tâm can bà. Niềm vui ngày nào giờ đây hóa thành nỗi ám ảnh. “Nhóm bạn bất hảo” không còn chỉ là từ ngữ, mà là một mối đe dọa sống động, một kẻ thù vô hình đang ung dung từng bước xâm nhập vào tổ ấm nhỏ bé của mẹ con bà. Và bà biết, cuộc chiến để giữ lại đứa con bé nhỏ, lúc này mới thực sự bắt đầu.