Cuối những năm 1970, gió thổi từ Vịnh Mexico vào thị trấn Tuxpan mang theo mùi dầu thô đặc quánh, lẫn với tiếng máy khoan gầm rú suốt ngày đêm từ những giàn khoan nhô ra mặt biển. Đây là cái túi tiền dầu mỏ béo bở của cả vùng, nơi tiền bạc chảy tràn lan chỉ vào túi mấy ông trùm dầu lửa và quan chức địa phương, còn dân nghèo thì chỉ được hít khí thải, run rẩy trước những vụ trẻ em gái mất tích xảy ra như cơm bữa mà chẳng ai thèm mở miệng điều tra – ai dám hé răng là mất việc, hoặc tệ hơn, mất cả nhà. Dẫn đầu nhóm cảnh sát trẻ được giao phá vụ giết người hàng loạt nhắm vào các bé gái này là Vicente Rangel. Mười năm trước, ông từng là guitar principal của ban nhạc rock underground nổi đình nổi đám ở Mexico City, bỏ nghề ngay sau khi đứa con gái nhỏ 7 tuổi của ông biến mất không dấu vết giữa chợ đêm. Từ đó ông lao vào ngành cảnh sát, từ nhân viên hành chính leo lên thám tử, hy vọng một ngày nào đó có thể đối mặt với kẻ đã cướp đi niềm vui duy nhất của đời mình. Nhóm của Rangel gồm toàn những đứa trẻ vừa ra trường chưa đầy hai năm: Luis, thợ sửa xe từng trốn lính nghĩa vụ để không phải bắn vào đồng bào, giờ vẫn mang theo cái kìm sắt trong túi áo khoác; Elena, bà mẹ đơn thân từng làm công nhân dọn dẹp ở trụ sở công ty dầu mỏ, từng chứng kiến mấy ông sếp ngồi ký giấy phê duyệt cắt xén ngân sách giáo dục rồi ngửa mặt cười bảo bà "im đi nếu không muốn mất đứa con duy nhất"; còn cậu rookie Chamo, vẫn còn mang theo cuốn sổ tay ghi chép kỹ lưỡng từng điều luật, tin sái cổ rằng chỉ cần làm đúng quy trình là sẽ cứu được người. Khi xác của bé gái thứ 5 – con của một công nhân vệ sinh ở mỏ dầu, mới 8 tuổi, hay chạy ra bờ biển nhặt vỏ ốc đưa cho mẹ – được tìm thấy dưới chân một giàn khoan bỏ hoang, trên cổ còn đeo sợi dây chuyền làm bằng vỏ đạn mà Rangel nhận ra ngay lập tức: nó giống hệt sợi mà ông từng cưa thủ công cho con gái mình ngày sinh nhật thứ 6. Lúc đó cả nhóm biết, họ không chỉ đuổi theo một kẻ giết người biến thái, mà còn đang đâm đầu vào cái hang ổ tham nhũng dày đặc, nơi những người đang bảo kê cho kẻ thủ ác chính là những người từng bắt tay cảm ơn họ vì đã "làm tốt công việc bảo vệ dân". Càng đào sâu, họ càng nhận ra cả hệ thống đều chống lại mình: bằng chứng bị mất tích khỏi phòng lab, lệnh bắt giữ bị cấp trên gạch bỏ, gia đình của Elena bị dán giấy note đe dọa lên cửa nhà, Chamo bị đánh gãy một chân ngay trước cổng trụ sở cảnh sát bởi mấy tên côn đồ mặt sẹo, Rangel thì tìm thấy tấm ảnh con gái mình dán nằm lẫn với hàng chục khuôn mặt trẻ thơ khác trên bức tường trong căn hầm bí mật của nghi phạm. Đó chính là Những Phút Đen Tối nhất mà cả bọn từng trải qua. Không phải nỗi sợ hãi trước súng ống hay bạo lực, mà là cái giây phút chạm vào sự thật trần trụi: công lý mà họ từng tin tưởng chỉ là tấm bình phong cho quyền lực, rằng họ có thể ngã xuống mà chẳng ai thèm nhớ tên, rằng những đứa trẻ đã mất có thể mãi mãi nằm dưới lòng đất, còn kẻ giết người vẫn ngồi nhậu bia lạnh với mấy quan chức ở văn phòng thị trưởng.