Ở vương quốc mà người ta vọi gọi là Đất Nước Ngàn Sao – nơi cứ tháng tám hàng năm lại có ba ngày mưa sao rơi lấp đầy bầu trời, người dân tin rằng mỗi vì sao rơi là một điều ước sẽ thành hiện thực – Nina lại trưởng thành giữa bùn đất và tiếng la hét của những khu chợ đen chật hẹp dưới chân hoàng cung. Cô bé mồ côi cha mẹ từ năm lên bảy, sống nhờ vào những đồng xu cắp lẻ từ túi áo của mấy gã thương nhân, những miếng bánh mì khô cứng lấy trộm từ quầy hàng của bà lão bán bánh mì ở góc phố, rồi lại đem tất cả về cho anh trai mình – người mà cô tưởng là gia đình duy nhất còn lại. Nhưng rồi cái lạnh của mùa đông năm ấy thấu xương, Ken, anh trai cô, đã lấy hết số bạc cô dành dụm được suốt ba năm, rồi túm lấy cổ áo cô ném cho kẻ buôn nô lệ đang chờ sẵn ở bến tàu. "Bán nó đi, lấy tiền mua rượu cho tao." Đó là câu cuối cùng Nina nghe thấy từ người anh trai mình.
Khi bị xích tay dẫn qua cổng hoàng cung để kiểm đếm nô lệ, Nina đã sẵn sàng cắn cổ tên lính canh để trốn chạy, cho đến khi cô chạm mắt với Hoàng tử Azure. Chàng hoàng tử có đôi mắt xám như mây đen trước cơn bão, nhìn cô chằm chằm trong năm phút, rồi bước đến tự tay tháo chiếc vòng cổ xích bằng thép ra khỏi cổ cô. "Đưa cô ấy về cung Alisha, cho cô ấy mặc đồ của công chúa-tư tế, chăm sóc cô ấy như chính Alisha còn sống," Azure ra lệnh cho các thị nữ, giọng không chút cảm xúc, dù cả hoàng cung đều biết công chúa-tư tế Alisha vừa qua đời ba ngày trước vì một cơn bạo bệnh bí ẩn, mà giáo phái Tế Sao cực kỳ sùng bái cô lại khăng khăng rằng nếu không thấy Alisha xuất hiện trong lễ cầu nguyện tháng tới, cả vương quốc sẽ gặp tai ương.
Thế là Nina Của Đất Nước Ngàn Sao – cái tên mà mấy đứa trẻ ở khu ổ chuột từng gọi cô vì cô luôn khoe rằng sẽ một ngày nào đó leo lên đỉnh núi cao nhất để đếm hết tất cả vì sao trong vương quốc – lại bị đẩy vào một cuộc đời hoàn toàn xa lạ. Chiếc váy lụa dệt họa tiết sao dày cộm khiến cô ngứa ngáy khó chịu, chiếc vương miện vàng đính đá ngọc nặng trĩu đầu, những nghi lễ tế sao toàn câu kinh dài dằng dặc mà cô chưa từng biết đến, tất cả đều như một cái bẫy khổng lồ. Nina không dễ dàng chấp nhận điều đó: cô từng trèo lên cây cổ thụ cao nhất trong vườn hoàng cung để trốn đi, bị Azure bắt được đang ngồi run rẩy trên cành cây; cô giấu một con dao găm nhỏ trong nếp váy để đâm bất cứ ai dám đến gần mình quá mức; cô từng cố tình đọc sai kinh tế sao trong buổi lễ lớn khiến các trưởng lão già nua phẫn nộ. Nhưng Azure luôn là người xuất hiện để ngăn cô lại, không phải bằng roi vọt, mà bằng những lời nhận xét sắc như dao: "Alisha không bao giờ cắn móng tay khi lo lắng, Nina, chỉnh lại tư thế đi." "Cô vừa mới lấy trộm cái nhẫn kim cương trên khay vàng kia đấy à? Trả lại đi, Alisha ghét đồ trang sức lấp lánh vì bà ấy nói nó làm chói mắt khi cúng tế."
Họ bắt đầu đấu trí từ đó. Nina dùng những trò lắt léo của kẻ ăn trộm đường phố để thử thách sự kiên nhẫn của Azure, còn Azure lại dùng những quy tắc khắt khe của hoàng gia để ép Nina vào khuôn khổ. Có lần Nina giả vờ bị ốm không thể tham dự buổi tiếp kiến các sứ thần phương Nam, Azure biết ngay cô đang giả vờ, nhưng không đánh cô, mà để một bát cháo gừng nóng hổi trước cửa phòng cô, cùng một lời nhắn: "Alisha rất thích cháo gừng, nhưng cô ấy sẽ không ăn nếu không có một chút mật ong." Có lần Azure bắt quả tang Nina đang quỳ dưới sân dạy mấy con mèo trong cung bắt chuột, anh cười nhẹ, nói: "Alisha sợ mèo, nhưng có vẻ Nina thì không. Cứ để chúng ở đây, miễn là không làm bẩn thảm trong điện thờ." Ngay cả khi Nina lén đem dấu một ít bánh ngọt từ tiệc chiêu đãi về cho đứa trẻ bán báo ở cổng sau, Azure cũng chỉ nhìn cô lắc đầu, rồi lệnh cho người mang thêm một hộp bánh đầy đủ gửi cho đứa trẻ đó, không hề mắng chửi.
Nhưng niềm tin là thứ mà Nina không dễ dàng trao cho bất kỳ ai, đặc biệt là Azure. Cô biết anh đang dùng mình – một kẻ ăn trộm đường phố – để thay thế Alisha, ngăn chặn cuộc nổi loạn từ các tín đồ cực đoan của giáo phái sao. Cô từng lén đọc bức thư trên bàn làm việc của Azure, trong đó có đoạn viết: "Khi lễ hội Ngàn Sao kết thúc, giải quyết xong con bé thay thế, không để lại dấu vết." Cô run rẩy suýt đốt bức thư đó, nhưng rồi lại nhớ lại cái cách Azure che chở cô khi mấy vị trưởng lão già nua chửi bới cô vì không biết đọc kinh, cái cách anh đứng cạnh cô khi cô nhớ lại anh trai mình và khóc, không nói gì, chỉ đưa cho cô một chiếc khăn tay thêu hình sao. Cô không biết nên tin vào cái thư đó, hay tin vào con người đã luôn đứng về phía cô trong những lúc khó khăn, dù anh chưa bao giờ nói một lời dịu dàng nào ngoài những lời trêu chọc hay chỉ đạo công việc.
Rồi cảm xúc nảy sinh như một cơn bão không báo trước. Nina bắt đầu để ý đến cách Azure vuốt tóc khi suy nghĩ, cách anh mỉm cười khi cô thắng anh trong ván cờ vây mà anh dạy cô chơi, cách anh luôn đứng gần cô mỗi khi có tiếng sấm trong trời đêm, vì anh biết cô sợ sấm chớp từ hồi còn sống ở khu ổ chuột. Cô biết đó là sự nguy hiểm: cô, một kẻ nô lệ giả danh công chúa, đang rung động trước người đã bắt giữ mình. Nhưng còn nguy hiểm hơn là sự thật: theo di chúc của Alisha, công chúa-tư tế phải kết hôn với hoàng tử của quốc gia láng giềng để giữ hòa bình, và đám cưới đã được ấn định vào đúng đêm lễ hội Ngàn Sao sắp tới. Azure là người đã ký chỉ dụ đó, là người sẽ dẫn cô đi đến lễ đường, là người sẽ đưa cô vào tay người chồng sắp cưới mà cô chưa từng gặp mặt, thậm chí không biết tên.
Đêm rằm tháng tám, khi hàng ngàn vì sao rơi xuống như mưa trên bầu trời Đất Nước Ngàn Sao, Nina đứng trên sân thượng cung Alisha, nhìn thấy Azure đang đứng dưới kia, ánh sao chiếu lên đôi mắt xám của anh. Cô muốn chạy xuống, muốn nói với anh rằng cô không muốn kết hôn với ai khác, rằng cô muốn tiếp tục là Nina Của Đất Nước Ngàn Sao, được cùng anh tranh luận về những quy tắc ngớ ngẩn của hoàng gia, được cùng anh nhìn những vì sao rơi và buông lời trêu chọc anh về cái vẻ lạnh lùng giả tạo. Nhưng cô lại nhớ ra chiếc váy cưới lụa trắng đang được may trong phòng bên cạnh, nhớ ra bức thư trên bàn Azure, nhớ ra mình chỉ là một kẻ thay thế tạm thời, và Azure – vị hoàng tử luôn đặt lợi ích vương quốc lên trên hết – sẽ không bao giờ chọn một kẻ ăn trộm thay vì hòa bình của cả đất nước. Cô siết chặt chiếc khăn tay anh tặng, nuốt ngược những lời muốn nói, để những vì sao rơi lấp đầy những tiếng thở dài chưa kịp thoát ra, và để lòng mình dần lạnh đi như cái đêm mà anh trai cô bán cô đi làm nô lệ.