Đời của một cô gái tuổi mười bảy – đầy những biến động âm u, mê lộ của tâm lý như chiếc xe máy cà tàng cô chạy, lạc lõng đến nghiệt ngã. Vic McQueen là NOS4A2 của đời thực, nhưng đâu phải một siêu anh hùng với áo choàng hào quang. Tài năng kỳ lạ của cô – dùng chiếc cầu mong manh từ trí tưởng tượng để định vị mọi thứ đã mất – mang chất "lượn lờ" hơn là phép màu. Đó là con dao hai lưỡi: mỗi lần sử dụng năng lực, thứ giá phải trả không đo được bằng máu hay xương mà bằng từng mảnh vụn tâm hồn, sự bền bỉ của nhận thức.
Nhưng kẻ cô săn đuổi còn đáng sợ hơn gấp bội: NOS4A2 – không đơn giản chỉ là biển số một chiếc Wraith huyền thoại 1938. Đằng sau tay lái tỉnh bơ đó, Charlie Manx – một "ông kẹ" hút sự sống trẻ thơ như hút thuốc lá, khoác lên mình chiếc áo choàng tưởng niệm Giáng Sinh vĩnh hằng. Hắn vẽ nên một "Giáng Sinh Land" cổ tích nhuốm mùi mai táng – nơi trẻ em phải đánh mất tiếng khóc, nụ cười để đổi lấy sự "trường sinh" tẻ nhạt. Mỗi bánh xe hắn chạy qua, cuốn theo tiếng thét nghẹt thở dưới lớp kẹo bông ngọt ngào.
Vic gọi đó là cuộc chiến của những tưởng tượng đối đầu. Cô cưỡi chiếc xe máy cũ kỹ đâm xuyên qua bức màn thực tại mong manh, bằng lòng kiêu hãnh của một người biết mình chỉ là kẻ sống sót may mắn đối mặt ác mộng ăn thịt tuổi thơ. Nhưng nỗi ám ảnh cứ leo thang: liệu một tâm hồn tan vỡ như cô có đủ sức đối trọng cùng sự trơ lì của kẻ tồn tại cả thế kỷ không? Hai thế giới chạm vào nhau: trí tưởng tượng nồng nhiệt của tuổi teen – công viên ma quái nơi Manx tái chế linh hồn trẻ thơ thành thứ xa xỉ phẩm cho quỷ dữ.
Và cái giá của NOS4A2 không dừng lại ở sinh mạng – nó đòi kỷ niệm. Khi Vic vật lộn ngăn hắn bắt cóc những đứa trẻ mới, cô phải đối mặt nguy cơ đánh mất chính thứ khiến cuộc đời bình thường của một nữ sinh mất phương hướng đáng để chiến đấu: hy vọng rằng đâu đó trong mớ hỗn độn, tình yêu, tình mẫu tử cùng những giấc mơ nhỏ nhoi có thể cứu vãn một linh hồn đang rạn nứt. NOS4A2, xét đến cùng, là câu chuyện rùng mình về việc liều mạng cứu lấy tuổi thơ – thứ thậm chí chính cô cũng không có.