Ở một nhà tù tối tăm giữa lòng Buenos Aires, Molina và Valentín bị nhốt chung phòng giam chật hẹp. Molina, gã đàn ông đồng tính mê mẩn những bộ phim tình cảm sướt mướt lẫn giả tưởng lộng lẫy, thường ngồi thu lu ở góc tường, mơ màng kể chuyện. Còn Valentín, chàng trai cách mạng kiên cường với lý tưởng chính trị cháy bỏng, ban đầu chỉ im lặng chịu đựng, đôi mắt sắc bén nhìn ra khoảng không vô vọng ngoài song sắt. Dần dà, trong không khí ngột ngạt đầy tiếng la hét vọng lại từ các dãy buồng khác, Molina bắt đầu thì thầm về bộ phim "Nụ Hôn Người Nhện Nữ". Hắn miêu tả sống động hình ảnh người phụ nữ quyến rũ với lớp áo choàng nhện óng ánh, những cảnh quay mê hoặc xen lẫn bi kịch tình ái, cuốn Valentín vào thế giới hư ảo ấy dù chàng ta cố chống cự. Những buổi kể chuyện kéo dài qua đêm khuya, xóa mờ ranh giới giữa thực tế tù tội và giấc mộng điện ảnh. Valentín, từ chỗ cáu kỉnh, bắt đầu lắng nghe, thậm chí cười theo những tình tiết hài hước, rồi chia sẻ nỗi đau riêng tư của mình. Giữa tình bạn nảy nở ấy, lòng trắc ẩn len lỏi, dẫn đến một nụ hôn bất ngờ – khoảnh khắc rung động thay đổi tất cả. Họ lao vào vòng xoáy tình yêu cấm kỵ, nơi sự phản bội rình rập từ mọi phía: từ lời khai của Molina với cai ngục để đổi lấy tự do, đến những lời tra tấn ép buộc Valentín phải đối mặt với lý tưởng của chính mình. Qua đó, cả hai chạm đến những câu hỏi day dứt về tự do đích thực, sức mạnh của ảo mộng giữa địa ngục trần gian, và ý nghĩa mong manh của việc tồn tại bên nhau trong bóng tối. Bộ phim không chỉ là câu chuyện kể, mà trở thành sợi chỉ đỏ nối liền linh hồn họ, để lại dư vị đắng ngắt lẫn ngọt ngào về con người.