Hannah Park, cô gái 26 tuổi sinh ra và lớn lên ở California giữa những món ăn Tây hóa và câu chuyện rời rạc về xứ sở kim chi mà bà ngoại cô thỉnh thoảng nhắc đến. Sau cái chết của người bà khuất núi, chiếc rương gỗ mun xa lạ được chuyển từ Hàn Quốc sang đã phá vỡ nhịp sống vốn bình lặng của cô. Trong đó, cuốn nhật ký phủ bụi thời gian viết bằng chữ Hangul cổ khiến Hannah quyết định lao vào hành trình truy tìm dòng máu đã bao đời bị gia đình ém nhẹm.
Góc khuất đầu tiên hé lộ khi cô lần theo dấu tích người mẹ đã mất sớm - một người luôn né tránh nói về gốc gác. Bức thư tay phai màu cùng chuỗi ngọc bích lạnh ngắt trong chiếc hộp sơn mài khóa chặt đã dẫn cô đến ngôi làng hẻo lánh ở tỉnh Gyeongsang. Thổ địa nơi đây xì xào về dòng họ Park với ánh mắt dò xét, như thể họ đã chờ đợi cô từ lâu lắm rồi.
Những đêm đầu tiên ở nhà trọ cũ kỹ, giấc mơ về người phụ nữ áo trắng mái tóc dài chấm gót hiện ra. Bà ta cầm chiếc thẻ bài gỗ nhuốm màu máu khô, thứ mà Hannah thảng thốt nhận ra đang nằm trong túi xách cô khi tỉnh dậy. Mỗi trang tư liệu cô đào xới lên từ kho lưu trữ địa phương như một mảnh ghép kinh hoàng: năm 1919, cụ tổ năm đời của cô đã chết treo cổ cùng lời nguyền chép trong gia phả - “Oán Danh bất diệt, huyết mạch tộc Park vĩnh viễn khổ ải”.
Oán Danh - cái tên như lưỡi dao cắt vào tâm can Hannah khi người già làng lẩm bẩm giải nghĩa đó là mối hận nghìn năm của kẻ bị tước đoạt danh tính, tên tuổi bị xóa sổ khỏi dòng tộc. Lời nguyền ấy đòi hỏi sự đền mạng theo từng thế hệ, mà hiện tại Hannah chính là mục tiêu. Căn phòng cô thuê bỗng nhiên giá lạnh vào giờ Ngọ, cành trúc trước hiên gãy gục như bị bàn tay vô hình bóp nát. Những vết trầy xước hình móng vuốt mọc lên trên da thịt cô mỗi sáng, mỗi lần một sâu hơn, một gần hơn với động mạch cổ.
Khi Hannah đối mặt với ngôi mộ không tên trong khu rừng cấm - nơi chôn nhau cắt rốn của dòng họ - luồng khí âm u từ lòng đất cuộn quanh chân cô. Chiếc gương đồng bà đem theo từ Mỹ vỡ tan trên tay, mảnh vỡ phản chiếu gương mặt biến dạng không còn là cô nữa. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hannah nghe rõ tiếng rít từ quá khứ: “Oán Danh chính là ngươi, và cũng sẽ là hồn ma thế chỗ của ngươi”…