Vào cuối thập niên 90 của thế kỷ trước, khu mỏ thị trấn Phong Dương vẫn giữ được vẻ yên bình quen thuộc, nơi những ngọn đèn đường hắt bóng xuống những căn nhà mái ngói cũ kỹ và tiếng còi tàu chở quặng vang vọng mỗi sáng sớm. Thế nhưng, sự xuất hiện của một thi thể nữ vô danh đã phá vỡ bức tranh tĩnh lặng ấy. Nạn nhân được phát hiện trong tư thế nằm úp mặt, trên cổ còn vương một mảnh kính nhỏ, sắc cạnh. Cảnh sát Trần Hồng Binh, người vừa được điều về thị trấn không lâu, lập tức có mặt tại hiện trường. Qua kiểm tra sơ bộ, anh nhận ra mảnh kính ấy trông rất giống với vỏ chai của một loại thuốc cấm đang bị truy lùng ráo riết trên toàn quốc. Trần Hồng Binh vốn là một thanh tra hình sự từ thành phố lớn, được điều về Phong Dương với hy vọng mang hơi thở mới cho lực lượng an ninh địa phương. Trước đây, anh từng tham gia phá nhiều vụ án ma túy phức tạp, nên khi nhìn thấy mảnh kính, trực giác nghề nghiệp lập tức mách bảo rằng đây không phải vụ án đơn thuần. Trong một lần làm nhiệm vụ sau đó, khi tiến hành kiểm tra hành chính tại một quán trọ gần khu mỏ, anh bắt quả tang một nhóm thanh niên đang sử dụng chính loại thuốc cấm ấy. Việc này khiến anh càng tin rằng, đằng sau cái chết của cô gái vô danh kia ẩn chứa một đường dây tội phạm nguy hiểm. Để tìm ra sự thật và triệt phá đường dây buôn bán thuốc cấm, Trần Hồng Binh cùng đồng đội bắt đầu điều tra âm thầm, từng bước lần theo dấu vết từ những con hẻm nhỏ, những quán bar chập choạng đèn mờ ảo đến tận các kho hàng ngoại ô. Anh phải vận dụng mọi kỹ năng nghiệp vụ, thậm chí đóng giả khách hàng để tiếp cận các đối tượng nghi vấn. Qua nhiều đêm thức trắng, anh dần vạch ra bản đồ hoạt động của băng nhóm, nhận ra rằng chúng có mạng lưới rất rộng, len lỏi vào cả những nơi tưởng chừng an toàn nhất của thị trấn. Tuy nhiên, điều anh không ngờ tới là kẻ đứng sau tất cả lại chính là người thân cận nhất của mình. Đó là một người anh em, đồng đội, thậm chí là người anh từng tin tưởng tuyệt đối. Khi sự thật dần lộ diện, Trần Hồng Binh rơi vào cuộc giằng xé khủng khiếp giữa trách nhiệm với pháp luật và tình thân, giữa nghĩa vụ bảo vệ công lý và lương tri mách bảo anh phải bảo vệ người thân. Anh hiểu rằng, nếu truy bắt kẻ cầm đầu, anh sẽ phải đối mặt với sự phản bội, mất mát tinh thần nặng nề, nhưng nếu buông xuôi, hàng trăm con người vô tội ở Phong Dương sẽ tiếp tục bị đầu độc bởi thứ thuốc cấm chết người ấy. Sự lựa chọn khó khăn ấy không chỉ ảnh hưởng đến gia đình anh, mà còn khiến cả thị trấn phải đối mặt với những thử thách về thiện ác. Người dân nơi đây, vốn quen sống trong yên bình, bỗng chốc phải học cách nhận diện cái ác ẩn mình dưới vỏ bọc thân quen, học cách đứng lên chống lại cám dỗ và bảo vệ lẽ phải. Trần Hồng Binh hiểu rằng, quyết định của mình sẽ trở thành tấm gương, định hình lại niềm tin và giá trị đạo đức cho cả cộng đồng. Và trong bối cảnh ấy, Phạm Vi 800m — khoảng cách từ trụ sở công an đến khu mỏ, từ nhà anh đến nhà đồng đội, từ ánh sáng chân lý đến bóng tối tội lỗi — trở thành ranh giới mong manh, nơi mỗi bước chân đều phải cân nhắc kỹ lưỡng giữa sự sống và cái chết, giữa công lý và tình thân.