Trong những năm tháng hỗn loạn của Thế chiến II, Hà Nhược Hiên, Phùng Bách Xuyên cùng anh em họ Thẩm lao mình vào Phong Dữ Triều, một dòng chảy dữ dội của âm mưu và hy sinh tại Ma Cao. Dù vùng đất Bồ Đào Nha này thoát khỏi gót sắt Nhật Bản, nó vẫn hóa thành bàn cờ sống còn, nơi gián điệp lén lút rình rập trong sương mù sông Châu Giang, tài chính eo hẹp bị bóp nghẹt bởi lệnh phong tỏa, và những chuyến vận chuyển vật tư – từ đạn dược đến thuốc men cứu thương – phải lách qua lưới lưới tuần tra dày đặc trên biển cả. Họ cùng nhau xoay sở, Hà Nhược Hiên dùng tài ngoại giao lão luyện để gom góp nguồn tiền bí mật từ các thương nhân Hoa kiều, Phùng Bách Xuyên dẫn dắt những chuyến tàu nhỏ lén lút vượt sóng dữ, còn anh em họ Thẩm mai phục đánh úp gián điệp Nhật trà trộn vào sòng bạc và chợ đen. Mỗi đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét trong các con hẻm chật hẹp của Ma Cao, họ lập kế hoạch, phân tích bản đồ, và chia sẻ những câu chuyện về quê hương đang đổ máu. Phong Dữ Triều không chỉ là tên gọi của sứ mệnh, mà còn là tinh thần bất khuất, biến Ma Cao thành hậu phương then chốt cho kháng chiến, nơi họ đổ mồ hôi, máu và cả mạng sống để giữ ngọn lửa tổ quốc cháy mãi.