Sau cái chết tan nát của người mẹ, nỗi đau không chỉ đến từ sự mất mát mà còn từ sự trống rỗng ngột ngạt khi cái chết ấy đến qua sốc thuốc – thứ độc lặng lẽ thấm vào mạch máu, trong đêm tối tưởng chừng vô hại. Giữa dòng đời London tấp nập bỗng ngưng trôi, chỉ còn lại cô bé Red Riding nhỏ bé, với chiếc khăn choàng đỏ luôn vắt chéo qua vai – thứ vải dường như chẳng đủ ấm áp cho nỗi cô đơn đang phủ r darkness lên cô.
Từ bỏ những con đường quen thuộc, Red Riding lên đường xa lạ băng qua biển cả, tìm về vùng đất Scotland cao lạnh, nơi chờ đợi cô là một trang viên cổ kính phủ đầy rêu phong, tưởng chừng như một linh hồn bỏ quên từ thuở nào. Đó là nhà của người bà – bà mà những dịnh thư má hồng thiếu thốn trong ký ức cô, người bà mà cô đã xa cách bấy lâu nay, bị những năm tháng trôi dạt tách bạch.
Nhưng trang viên ấy không chào đón bằng sự ấm áp. Không khí đặc quánh thứ hơi thở của quá khứ bị kẹt lại, bít nghẹt tiếng nói, tiếng cười. Mỗi góc cạnh, mỗi bậc thang đều thôi thách thức Red Riding, dường như muốn kể những điều mẹ cô đã giấu kín. Những bí mật đen tối của gia đình, như những sợi chỉ xám xịt lẩn khuất trong bụi mờ, bắt đầu lộ ra từng mảnh ghép, từng vết nứt – những câu chuyện về huyết thống phức tạp, những lời thề nguyền nặng nề, về mảnh đất này đã nuốt chửng những gì không nên tồn tại.
Và rồi, những đứa trẻ mất tích. Những cái tên vô danh, những khuôn mặt mơ hồ hiện lên trong những cơn ác mộ gào thét. Họ không biến mất trong một đêm, mà dường như tan vào chính không gian hùng vĩ và rùng rợn của vùng đất này, hoặc là thành một phần những bóng tối dày đặc lan tỏa trong rừng và trong lòng lâu đài. Sự im lặng của trang viên trở nên đáng sợ hơn, như một lời cảnh thầm lặng, đe dọa báo cho Red Riding biết rằng cô không đơn độc trong nỗi sợ.
Rồi đến nó – con sói hung dữ. Nó không chỉ là con vật sống trong rừng. Nó là một bóng ma di động, một bóng đen đồ sộ mang hơi thở nguyên thủy, rình rập ranh giới của ánh sáng và tối, của lý trí và điên loạn. Tiếng gừ gừ của nó vang lên từ sâu trong lòng đất, như tiếng mạch máu của chính trang viên đập. Con sói ấy mờ nhạt hình thể, đôi khi chỉ là một bóng lưng nhanh nhoáng sau lùm cây, đôi khi là mắt sáng đỏ huyết trong bóng tối, đôi khi lại là một sự hiện diện áp lực lên lưng Red Riding khi bước đi một mình. Nó đại diện cho những nỗi nguyên sơ, cho sự tha hóa buồn tẻ, cho cái chết có thể đang ẩn nấp đợi chờ.
Thế giới mà Red Riding bước vào như một bản nhạc bị vỡ nhịp. Dòng chảy giữa thực tại và hư vô trở nên bấp bênh. Cô bắt đầu thấy những hình ảnh lóe lên trong gương, nghe tiếng bước chân trống không trên hành lang, ngửi mùi đất ẩm và máu cũ nơi không hề có. Sự phân ly bắt đầu hiện hình. Giữa những lời đồn thổi về ma quỷ, những lời nguyền của dòng tộc, và sự hiện diện đáng kinh hoàng của con sói, Red Riding buộc phải dấn thân vào một cuộc chiến không thể thua. Không chỉ để giải mã những bí ẩn chôn vùi quá khứ, không chỉ để tìm ra số phận của những đứa trẻ đã biến mất, mà chính để chiến đấu để sinh tồn – để giữ lấy chính mình khỏi sự nhấn chìm trong thứ bóng tối tưởng chừng đã vĩnh viễn chôn vùi cô và thế giới muôn màu xưa kia. Chiếc khăn choàng đỏ trên vai cô giờ đây như một ngọn đuốc mong manh giữa bóng đêm Scotland, bi thảm nhưng bất khuất.