Mười lăm năm trước, một buổi chiều mưa tầm tã. Trong tích tắc kinh hoàng, chiếc xe lao vun vút qua rồi biến mất trong màn đêm, để lại hai anh em dính máu giữa đường. Người anh cả tên Thạch – tay run bắn, gương mặt tái mét – đứng chôn chân như trời trồng khi kẻ gây nạn phóng đi. Người em gục xuống, đôi chân tê liệt vĩnh viễn từ khoảnh khắc ấy. Nỗi nhục "kẻ hèn khi nguy nan" thành gánh nặng đè lên vai Thạch suốt 15 năm trời.
Hôm nay, giữa thành phố ngột ngạt khói bụi và toan tính, Thạch đã gặp lại người xưa – Kim Yến. Gã nhận ra người chồng của nàng, Di Mao Di, cùng tên tài xế xe tải Sử Lượng Tử – những kẻ đều dính dáng đến vụ xe điên năm nào. Nhưng chấn động hơn cả, phía sau chúng là cả mạng lưới "Găng Gu Đầu" chuyên buôn nhiên liệu chui, tay dài ngút trời. Thì ra, kẻ khiến em gã tàn phế chẳng qua chỉ là quân chạy móng cho băng đảng mờ ám này!
Máu sôi lên, nghẹn cổ! Thạch nghiến răng thề "Rửa Mối Nhục Xưa". Gã trốn hết người thân, xé nát bản đồ thành phố vạch kế hoạch trả thù. Một mắt gã sáng rực lửa căm hờn, một mắt chực chờ nước mắt. Giữa hang ổ của địch, gã giả làm tài xế đường dài, len lỏi vào kho xăng bẩn. Bẫy giăng khắp nơi: Buổi gặp gỡ ngẫu nhiên với Kim Yến hóa mồi nhử Di Mao Di; bữa nhậu say khướt với Sử Lượng Tử lộ sơ hở; tai nạn giả dàn cảnh khiến băng đảng nghi ngờ lẫn nhau…
"Găng Gu Đầu" náo loạn như ong vỡ tổ. Súng ống chĩa vào nhau, tiền bạc chia năm xẻ bảy. Thằng làm chứng tố thằng bán đứng, kẻ cầm đầu tưởng lẫn cờ xanh. Giữa màn hỗn chiến ấy, Thạch vừa cười như điên, vừa giật mình nhận ra: Trái tim gã đã thành tro tàn từ lúc nào. Nhưng đã muộn! Kiếm đã tuốt vỏ, máu phải đổ. Màn hồi kết của bi kịch 15 năm, liệu có mở ra lối thoát... hay chôn vùi thêm sinh mạng vô tội?