"Run Away" – Hai từ đơn giản ấy in hằn trong tâm trí người đàn ông suốt mười ngày đêm ròng rã. Ngày con gái anh bỏ trốn chỉ với chiếc balo mòn vải và nụ cười tắt lịm từ biệt lúc hừng đông, mọi thứ đổ vỡ như một lời nguyền. Căn nhà trống hoác không còn tiếng nhạc guitar ngẫu hứng của con, chỉ vọng lại tiếng thở dài của người vợ uất nghẹn bên hiên cửa.
Những tờ missing person poster anh dán khắp phố bỗng mờ nhòe dưới mưa, như chính hy vọng của anh. Rồi một buổi xế chiều tưởng chừng bình thường, vụ án giết người dã man đập vào đời anh như quả bom nổ chậm. Nạn nhân – kẻ lang thang với hình xăm rắn cuộn trên cổ tay trái – lại chính là tên đàn ông nhìn thấy con gái anh lần cuối ở bến xe cũ. Cảnh sát khép anh vào danh sách nghi phạm, như thể sự tuyệt vọng của người cha cũng mang tội.
Trong cơn hỗn loạn, anh giằng xé từng manh mối như kẻ mộng du. Những cuộn băng camera ATM, mẩu giấy nhàu nát trong túi nạn nhân, rồi một chiếc USB mạ vàng chứa đoạn tin nhắn cuối cùng của con gái: "Họ đã lừa bố suốt 15 năm. Con không thể tiếp tục làm đứa trẻ ngốc nghếch đó nữa. Xin lỗi, bố."
Giữa mê cung tưởng chừng vô lối, bí mật thứ nhất lộ diện – khoản tiền lớn chuyển từ tài khoản vợ anh mỗi tháng đến một số tài khoản nước ngoài. Bí mật thứ hai bủa vây anh giữa đêm khuya, khi người đồng nghiệp thân thiết năm xưa đột nhiên thủ dao găm sau lưng, thừa nhận mối quan hệ máu mủ với con gái anh trong một vụ đổi chác đen tối.
Cứ thế, Run Away không còn là hành động của đứa trẻ nổi loạn. Nó trở thành tiếng gọi nhức nhối ở người cha cố bám víu gia đình vỡ vụn. Mỗi thứ anh tưởng là chân lý giờ là dối lừa. Mỗi khuôn mặt thân quen hóa mặt nạ. Liệu anh có đủ can đảm đối diện sự thật sẽ giết chết trái tim mình, hay thành kẻ bỏ trốn tiếp theo trong vở kịch định mệnh này?