Ánh đèn thành phố mờ đi dưới làn khói cay xè. Salvador lái chiếc xe cứu thương băng qua những con phố như chiến trường - kính vỡ loáng xoáng, lời đe dọa rít lên từ bóng tối, tiếng còi hú thất thanh xé toạc đêm khuya. Mùi máu khét lẹt bám dọc ghế ngồi hằn sâu vào ký ức ông, cho đến cú điện thoại lúc gần rạng sáng. Giọng một đồng nghiệp thở dốc: "Cô bé nhà anh... chúng tôi vừa chở cô ấy vào viện. Có vẻ đám hooligan quận cảng..." Bàn tay nắm vô-lăng của Salvador thít chặt. Đứa con gái duy nhất – cô sinh viên y khoa luôn cười trong ảnh để trên bảng taplo – giờ nằm giữa vòng lao lý? Ổng đạp phanh két sắt trước khoa cấp cứu, mắt quét những khuôn mặt băng bó, lòng lạnh ngắt như cục chì. Một tên đầu trọc nhe răng cười trong hành lang - đồng phục băng đảng trên tay áo - khiến Salvador nhận ra thứ mùi quen thuộc: mùi tẩy rửa vội vàng từ hiện trường vụ xô xát tối qua. "Rồi mày sẽ nói," - ông lẩm bẩm khi bóng tối tràn xuống phòng chờ, tay nắm chặt mẩu ảnh con gái chụp cùng tên trùm du đãng trên điện thoại vỡ. Salvador biết mình đang bước qua ranh giới. Tiếng máy trợ tim của thằng tài xế xe cấp cứu già giờ đập dồn theo nhịp điệp khúc nguy hiểm: xuyên đêm lần theo dấu vết hộp đen xe cứu thương bị hack, lê la những quán bar ven sông nơi bọn chúng chia chác ma túy, mắt như dao cứa vào từng kẻ nghi ngờ. Bình oxy văng xuống nền xi măng khi ông nhận ra vết bầm trên cổ tay con gái mình: dấu vân tay của chính đồng đội cũ trong đội cứu hộ. Câu chuyện xáo trộn như bản nhạc loạn nhịp - mạng lưới buôn thuốc cấp trá hình dưới danh nghĩa y tế, những ca tử vong đột ngột bị bịt miệng, và đứa con gái dính bẫy khi cố chứng minh cho cha. Lưỡi lê của tên giám đốc bệnh viện kề vào thái dương Salvador lúc 3 giờ sáng, nhưng ông đã mỉm cười: giờ thì tiếng còi xe cảnh sát đang rú lên từ hai đầu ngõ hẻm...