Spinal Tap II: Chưa Phải Hồi Kết – cái tên đủ khiến hội mộ điệu rock già nhức nhối ký ức, lẫn lũ trẻ tò mò về huyền thoại hỗn mang nhất làng nhạc. Gần 4 thập kỷ im hơi lặng tiếng, ban nhạc quái dị nhất thế giới quyết định tái ngộ cho màn trình diễn "giã từ" duy nhất. Nhưng với Spinal Tap, chữ "bình thường" là thứ xa xỉ không tưởng. David St. Hubbins với búi tóc nay đã bạc vẫn khăng khăng guitar của mình bị "ám", Nigel Tufnel cãi nhau đến đỏ mặt vì chiếc amplifier không chịu vặn volume lên số 11 như thuở nào. Còn Derek Smalls? Anh chàng bassist lầy lội giờ mang theo cả bình oxy lên sân khấu – thứ duy nhất giúp hắn thở nổi giữa đống rắc rối chồng chất. Buổi diễn định mệnh biến thành thảm họa ngay từ phút tập dượt. Sân khấu sụt lún khiến trống của Mick Shrimpton chìm nghỉm, micro của St. Hubbins thì liên tục bắt sóng radio taxi. Đám đạo cụ tự nhiên "nổi loạn": dàn keyboard phát ra tiếng kêu gà đẻ trứng, pedal effect nhảy số loạn xạ như bị ma ám. Ngay cả chiếc cucumber huyền thoại trong quần cũng... hết hạn sử dụng. Giữa mớ hỗn độn ấy, mối hận cũ trỗi dậy. Nigel đòi kiện David vì tội "đạo nhạc" bài Metallica từ năm 1984, trong khi Derek đòi chia đôi tiền bản quyền với thằng máy hút bụi Roomba đã vô tình sáng tác riff mới. Liệu những kẻ gàn dở ấy có chịu buông bỏ cái tôi để cứu lấy đêm diễn? Hay ánh đèn sân khấu lại thành nấm mồ chôn vùi Spinal Tap thêm một lần nữa? Spinal Tap II: Chưa Phải Hồi Kết – bản nhạc định mệnh cho những kẻ dám ngông cuồng đến phút chót. Dù đổ vỡ hay phi thường thì thế giới vẫn cần họ, cần cả sự thảm hại không thể đóng thế của những chương rock hỗn độn giữa đời thường bão tố.