Bác sĩ Alistair Finch từng là một gương mặt danh tiếng trong giới thần kinh, cho đến khi một ý tưởng điên rồ, một ám ảnh gần như tôn thờ, chiếm lấy trí óc ông. Trong bức tường im lặng của Viện Tâm thần Blackwood – nơi chỉ những bệnh nhân "không còn hy vọng" được chuyển đến – ông biến một phòng mổ cũ kỹ thành sân khấu cho sự kỳ lạ thực sự.
Không phải thuốc, không phải liệu pháp, ông tin rằng chìa khóa nằm ở một tuyến nhỏ, hầu như không có chức năng ở người, mà ông gọi là "tuyến thời gian". Dự án mang tên "Prometheus" của ông không nhằm chữa lành, mà nhằm gia hạn. Các bệnh nhân, thường là những người bị tê liệt tâm thần nặng hoặc mất hoàn toàn liên lạc, trở thành đối tượng tình nguyện trong một thỏa thuận đen tối: sự sống vĩnh cửu đổi lấy sự sở hữu hoàn toàn.
Cuộc phẫu thuật diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng máy móc cũ kỹ và hơi thở đều đều của máy tạo oxy. Một khối phôi nhân tạo, được tạo nên từ mô chỉ dẫn và chip vi xử lý, được cấy vào hộp sọ, thông qua một lỗ mổ nhỏ xíu phía sau tai. Phương pháp này không gây đau đớn rõ rệt, nhưng sự kỳ lạ bắt đầu ngay sau đó.
Thay vì tăng cường sức khỏe, các bệnh nhân dần rơi vào một trạng thái đáng sợ. Cơ thể họ dường như không lão hóa, nhưng cũng không phát triển. Thay vào đó, sự biến đổi man rợ bắt đầu. Một bệnh nhân trước đây chỉ biết lặp lại câu "Trời mưa" bỗng nhiên có thể vẽ ra những bản đồ sao phức tạp đến mức thiên văn học gia phải mất cả tháng để giải mã. Một người phụ nữ từng im lặng suốt đời bỗng nhiên thì thầm những câu kinh điển bằng ngôn ngữ Canaan cổ đại, như thể ký ức của một ai đó khác đang trôi ngược dòng thời gian trong hộp sọ.
Nhưng sự kỳ lạ thực sự nằm ở chỗ, họ không còn là chính mình. Ý thức, ký ức, cảm xúc – tất cả đều bị xáo trộn, pha trộn và bị chiếm chỗ bởi những dữ liệu lạ, những ký ức không thuộc về họ. Họ sống, nhưng đó là sự sống của một tập hợp. Bác sĩ Finch theo dõi từ phòng quan sát kính, ghi chép với ánh mắt đầy xao xuyến và sự sùng bái điên đảo. Ông đã thành công. Ông đã ngăn cản quá trình lão hóa, nhưng ông lại tạo ra một chủng loại người mới: những xác sống tri thức, những cái xác lưu giữ kiến thức của hàng ngàn năm nhưng mất đi tất cả bản chất con người.
Blackwood trở thành một bảo tàng của những bí mật khủng khiếp. Trong những căn phòng kín, các bệnh nhân ngồi yên, đôi mắt nhìn xa xăm, đôi khi cất lên những lời tiên tri đứt đoạn về thảm họa tương lai, hoặc những công thức hóa học đã thất lạc từ thời cổ đại. Họ không còn cười, không còn khóc. Họ chỉ tồn tại, và sự kỳ lạ trong ánh mắt họ khiến ngay cả những y tá canh gác cũng phải rùng mình mỗi lần đi ngang qua.
Bác sĩ Finch cuối cùng đã tìm ra "tuổi thọ", nhưng ông nhận ra quá muộn rằng mình đã đánh đổi thứ gì quý giá hơn cả sự sống: linh hồn. Và giờ đây, ở một góc nào đó trong viện, có lẽ một trong những cỗ máy sống đó đang thì thầm một sự thật kinh hoàng về bác sĩ Finch chính, một sự thật mà ông đã cấy ghép vào chính bản thân mình từ lâu... Tất cả chỉ để chứng minh rằng, một số cánh cửa của tự nhiên, dù có mở ra, cũng chỉ dẫn đến những căn phòng tối tăm mà lẽ ra con người không bao giờ nên bước chân vào.