Sundutan. Nó không phải một cái lỗ trên tường. Sundutan là tên gọi của cái khe, cái vết nứt nhỏ xíu trong bức tường gạch cũ kỹ ở căn nhà chia theo dãy phố. Một vết nứt nhỏ, lỗ chỗ rêu phong, lẽ ra chẳng đáng là bao. Nhưng nó kết nối hai căn phòng. Hai thế giới. Hai người phụ nữ. Phía bên này, có cô. Cuộc đời như một tờ giấy trắng bị gấp và giấu đi, đến mức chính bản thân cô còn quên mất đường gấp nó như thế nào. Đêm đêm, cô lắng nghe bên kia – tiếng nước chảy trong ống, tiếng quạt máy khẽ rít, và đôi khi là một hơi thở dài sâu đến lạ. Người phụ nữ bên kia, bà, từng có một cuộc đời rực rỡ như hoa loa kèn mùa hè, giờ đây khuất lấp sau lớp bụi phấn và nước hoa cũ. Họ bắt đầu nói chuyện qua cái khe Sundutan. Trước là những lời thì thầm mơ hồ, sau thành câu chuyện đầy đủ, rồi là những lời thú nhận không quay đầu. Cái khe ấy trở thành cái cửa sổ nhỏ, duy nhất, cho hai tâm hồn cô độc nhìn thấy nhau. Rồi họ đặt tai mình vào tường. Và tất cả thay đổi. Từ những âm thanh, họ chuyển sang cảm nhận hơi ấm, nhịp thở. Rồi một hôm, một cái chạm ngón tay vô tình, qua hai bức tường mỏng manh. Một xung điện. Ngay lập tức, tất cả những gì họ nói – những ký ức đau đớn, những khát khao cháy bỏng, sự trống rỗng – đều bốc lên, giam nhau trong không gian chật hẹp của căn phòng, rồi bùng thành một ngọn lửa lớn. Cái gọi là tình yêu bị cấm đoán ở đây không phải là một danh từ trong sách. Nó là thứ đồng hóa. Là cái trói họ vào nhau bằng chính sự cô độc và sự đồng điệu của nỗi đau. Họ là hai mảnh ghép bị vùi trong hai đống đổ nát khác nhau, lạc người, và bỗng chốc nhận ra mảnh mình thiếu đang nằm phía bên kia bức tường. Nhưng Sundutan không chỉ là cái khe. Nó là cái bệnh. Bệnh lây qua hơi thở. Khi họ cho nhau cái tên, cái nụ hôn đầu tiên qua khe, khi họ thèm khát thân xác, họ đã đánh đổi lấy một sự phản bội khác. Phản bội với ký ức, với đạo đức, với cả bản thân ban đầu. Và rồi lòng tham – thứ khao khát cuối cùng nhưng còn âm ỉ nhất – hiện lên. Lòng tham được bảo vệ. Lòng tham được yêu thương. Họ muốn giữ lấy cái khe ấy, nuôi dưỡng nó, biến nó thành một thứ trái phép mà họ cả hai cùng sở hữu. Họ dựng lên một tòa lâu đài giả dối trên nền móng của một bức tường đã rạn nứt, dựa vào nhau như hai cột trụ. Vậy thì, điều gì đang ẩn chứa sau lỗ hổng Sundutan? Không phải chỉ là hai người phụ nữ. Là một câu chuyện về sự khoan dung. Cách thế giới vô hình chấp nhận sự vặn vẹo. Sundutan chính là tác nhân, là thứ tinh linh xấu xa và vừa đủ đẹp đẽ để biến sự cô độc thành hình thức tình yêu độc nhất. Họ che giấu nó à? Họ đang nuôi nó. Mỗi lần thì thầm, mỗi lần cái chạm qua bức tường, mỗi lần họ chối bỏ ánh sáng ban ngày, là một lần họ gieo thêm một lớp vữa mới, một lớp bí mật mới, vào cái khe ấy. Họ có thể che giấu được bao lâu? Đến khi tiếng thì thầm trở thành rên rỉ, đến khi tình yêu trở thành thứ chất kết dính cho sự chết, đến khi bức tường – cái bức tàng hình trong tâm trí họ – không chịu nổi áp lực của hai thế giới đang chen nhau vào nó và sụp đổ. Hoặc… đến khi họ không còn muốn che giấu nữa. Sundutan rồi sẽ lớn lên. Nó sẽ ăn mòn những bức tường khác xung quanh, trong khi hai người phụ nữ, tim đập chung một nhịp trong hai căn phòng, vẫn quỳ gác gìn thứ bảo vật hủy diệt của mình. Họ không phải đang che giấu nó. Họ đang chờ đợi nó phát triển thành một cái hốc đủ sức nuốt chửng tất cả.