Tác Phẩm Thứ Hai Không phải ánh đèn rực rỡ hay những lời chúc mừng từ giới phê bình, mà là một bó hoa cúc vàng vụn, gửi đến tận căn phòng làm việc đầy sách vở của cô, đã châm ngòi cho tất cả. Trong tờ thiệp, dòng chữ nguệch ngoạc: “Mọi thứ bắt đầu từ đây. Món nợ của chúng ta, một lần chúng ta đã gọi nó là ‘Tác Phẩm Thứ Hai’. Giờ thì, em muốn cả thế giới biết.” Trần Quỳnh Anh, nữ văn sĩ một thời được mệnh danh là “nữ thần của những trái tim tan vỡ”, đứng bất động trước màn hình máy tính đang hiển thị bức ảnh ấy. Gương mặt mình trong gương – gương mặt bị đe dọa. Người gửi bó hoa là Nguyễn Mai, người bạn thân từ thời đại học, cũng chính là người đã góp gió trám mưa, sửa chữa từng câu chữ cho cuốn tiểu thuyết đầu tay của cô, “Góc Khuất Của Một Bản Tình Ca”. Cuốn sách ấy đã làm nên tên tuổi của Quỳnh Anh. Nhưng Mai vừa tiết lộ một sự thật mà Quỳnh Anh đã chôn chặt suốt một thập kỷ: “Tác Phẩm Thứ Hai” – cái tên họ đã đặt chung cho dự án trong một đêm mê man rượu chè và đam mê – không phải là ý tưởng thuần túy của Quỳnh Anh. Nó là câu chuyện của chính Mai.Những trang viết đầy mê hoặc về mối tình cấm kỵ, sự phản bội dai dẳng và sự tha hóa trong dục vọng, tất cả không phải là sản phẩm của trí tưởng tượng đơn thuần. Nó là bản ghi chép, lược dịch và được “tạo hóa” từ một nhật ký thực sự, thuộc về một người phụ nữ khác – một người mà Mai tình cờ gặp gỡ, trao gửi và cuối cùng… phản bội. Quỳnh Anh chỉ là cái khung, người đặt tên và khuôn mặt công khai cho những trang viết ấy, còn Mai mới là linh hồn, là nguồn gốc đen tối. “Em muốn gì?” – Quỳnh Anh thì thầm vào điện thoại, giọng khô rát. “Em muốn công bằng,” giọng Mai từ đầu kia điện thoại vang lên, lạnh lùng và đều đều, như một cái bẫy đã sẵn sàng. “Cuốn ‘Tác Phẩm Thứ Hai’ sắp ra mắt. Nó sẽ là bom. Và em sẽ là người nổ cò. Em muốn họ biết, nguồn cảm hứng cho “nữ thần của những trái tim tan vỡ” bắt nguồn từ một mảnh đời tan vợ thật sự, từ một tình bạn không đủ thành thật để giữ kín.” Không chỉ là scandal văn học. Đó là cuộc đối chất giữa hai người phụ nữ từng thề non nước, sắp bị lôi vào bàn tay của những kẻ háo danh, những tờ bóng bẩu và công chúng đói thông tin. Tất cả xoay quanh một câu hỏi: Tác phẩm vĩ đại có cần phải được tô vẽ bằng máu và nước mắt thật? và liệu tình bạn, tình yêu, hay sự thành công, cái nào đáng giá hơn để đánh đổi? Mỗi lời của Mai, mỗi câu từ trong bức thư ngắn, đều như một nhát dao mổ xẻ lớp vỏ hào nhoáng Quỳnh Anh đang mặc. Cô nhìn lại những bức ảnh chung, những cuộc trò chuyện đêm khuya, những giọt nước mắt được lau bằng tay bạn. Giờ đây, mọi thứ đều mang vẻ đe dọa. Liệu Mai có thật sự chỉ là “nàng thơ”, hay cô ấy đã âm thầm giữ một phần câu chuyện, chính cô ấy là “tác giả thực sự” phía sau cái bóng của Quỳnh Anh? Cuộc chơi đã bắt đầu. Và cái tên “Tác Phẩm Thứ Hai” không chỉ là tựa sách nữa. Nó trở thành lời đồn thổi, là quả bom hẹn giờ, là tấm khiên và cũng là mũi giáo, lần đầu tiên được giơ lên trong cuộc đời hai người phụ nữ ấy. Phía trước, không chỉ là một bí mật bị phơi bày, mà là toàn bộ sự thật về một tình bạn đã từng thầm thì, đã có lúc chung một lối đi, rồi cuối cùng rẽ sang hai bên đường hoàn toàn đối lập: một bên là sự thật muôn thuở, một bên là huyền thoại đắt giá. Và “Tác Phẩm Thứ Hai” sẽ là cái giá để đổi lấy sự sống còn của một trong hai.