Tôi không hiểu tại sao mình lại đứng ở đây, trong căn phòng tối om này, cố gắng không để run. Mọi thứ vẫn như ngày ấy, nhưng bây giờ là TAGUSARI bros., những đứa con trưởng thành của một gia đình đã bị tàn sát. Cha mẹ chúng tôi bị giết trong vụ án mà hung thủ chỉ bị giam giữ có hai ngày trước khi thời hạn truy tố hết hiệu lực. Luật pháp đã thả hắn ra, nhưng công lý thì không.
Từ ngày đó, hai anh em tôi quyết định gia nhập lực lượng cảnh sát, không phải vì danh vọng hay tiền bạc, mà để truy tìm kẻ đã cướp đi tất cả. Tôi là người trẻ hơn, vẫn còn giữ lại được phần nào sự trong sáng, nhưng anh trai tôi thì đã khác. Anh trở nên lạnh lùng, cương quyết đến mức đáng sợ. Đôi khi tôi tự hỏi liệu anh có đang tìm kiếm công lý hay chỉ là sự trả thù.
TAGUSARI bros. là biệt danh mà đồng nghiệp đặt cho chúng tôi, có lẽ vì cách chúng tôi làm việc luôn gắn bó, như hai mặt của một đồng xu. Tôi thích điều tra, thích lần theo manh mối, thích cảm giác mỗi khi một mảnh ghép được hoàn thiện. Còn anh trai tôi thì khác, anh thích đối đầu, thích dùng nắm đấm để buộc kẻ khác phải cúi đầu. Có lần, tôi đã phải can ngăn anh trước khi anh suýt đánh một nghi phạm đến chết chỉ vì nghi ngờ hắn biết điều gì đó về vụ án năm xưa.
Chúng tôi đã theo đuổi hàng chục vụ án, bắt giữ không ít tội phạm, nhưng chưa bao giờ quên mục tiêu ban đầu. Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt của một kẻ sát nhân, tôi lại nhớ về ngày định mệnh ấy. Tôi nhớ tiếng súng, tiếng khóc, và cả khuôn mặt lạnh lùng của kẻ đã ra tay. TAGUSARI bros. không chỉ là hai anh em cảnh sát, chúng tôi là hai con người mang trong mình nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai.
Đôi khi, vào những đêm dài, tôi tự hỏi liệu chúng tôi có đang đi đúng hướng hay không. Liệu công lý có thực sự tồn tại, hay chỉ là thứ mà chúng tôi tự huyễn hoặc để tiếp tục sống? Anh trai tôi chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi biết anh cũng đang tự hỏi điều tương tự. TAGUSARI bros. không chỉ là biệt danh, nó là lời nhắc nhở rằng chúng tôi vẫn còn sống, vẫn còn chiến đấu, dù cho mục tiêu có xa vời đến đâu.