Năm 1939, khói lửa chiến tranh bủa vây làng quê nghèo nơi Tầm Quan sinh sống. Bàn chân giày đinh của lính Nhật dày xéo lên ruộng lúa khô cằn, túi thóc cuối cùng bị vơ vét không thương tiếc. Giữa cái đói cào xé ruột gan và tiếng khóc trẻ con rũ rượi, Tầm Quan - gã đàn ông thấp bé nhưng nhanh nhẹn - liều mình trốn ra mép rừng săn chuột, đào củ năn.
Chính trong buổi sương mù dày đặc ấy, lưỡi cuốc của Tầm Quan chạm phải thứ kim loại lạnh ngắt. Hắn cào đất bằng móng tay nứt nẻ, từ từ lộ ra chiếc hộp đồng xỉn màu khảm ngọc thạch. Khi nắp hộp bật mở, ánh sáng xanh lét tỏa ra quét ngang bụi rậm. Cổ vật! Món đồ truyền tai nhau trong chuyện kể đêm đông, thứ được cho là chìa khóa triệu hồi linh hồn chiến binh cổ. Tầm Quan thở gấp, đầu óc quay cuồng giữa mừng rỡ và kinh hãi.
Nhưng hắn đâu ngờ, sau lưng mình đã có đôi mắt rình rập. Chỉ hai ngày sau khi đổi cổ vật lấy mấy lon gạo cứu cả xóm, tiếng súng nổ giòn trong đêm. Tầm Quan giật mình tỉnh giấc, mắt hoa lên vì mùi máu tươi âm ỉ. Mụ Huyên - người thân nhất làng - nằm sóng soài dưới đất, cổ họng bị chọc thủng như con lợn bị cắt tiết. Kẻ phản bội là lão Sáu ăn mày, người đã bán đứng hắn cho toán quân Nhật truy sát.
Chạy trốn trong tiếng súng lách cách đuổi sau gáy, Tầm Quan bỗng nhận ra sự dị thường. Cái bóng giặc Nhật đuổi theo không còn hình hài con người - chúng vặn vẹo, xương cốt kêu răng rắc như quỷ đói nhập tràng. Chính cổ vật kia đã đánh thức thứ không nên động đến. Rừng già gào thét, những bàn tay xương xẩu, đen ngòm mọc lên từ lòng đất cào xé tất cả.
Trước ngưỡng tử thần, Tầm Quan buộc phải nắm lấy bàn tay kẻ thù không đội trời chung - Sato, tên lính Nhật đào ngũ có vợ con chết đói ở quê nhà. Hắn chửi rủa thầm trong khi giật súng trường từ xác đồng đội tên này, hai kẻ gạt nhau ra sau tảng đá tránh đợt tấn công thứ tư của lũ quỷ đất. "Mày tin cái thứ tà thuật này sẽ nuốt chửng hết đám người à?", Sato gầm gừ giữa tiếng đạn xé gió, tay siết chặt bùa hộ mệnh có hình hoa anh đào.
Ba ngày ba đêm ròng rã, Tầm Quan sống trong thế giới méo mó. Quân Nhật quyết tru diệt nhân chứng, lũ quỷ cổ chực chờ xé xác người sống, còn các dân làng còn sống sót sau trận thảm sát lại nhìn hắn bằng ánh mắt oán hận. Họ coi hắn là thảm họa. Từng lớp da cháy nắng, từng vết thương mưng mủ trên người Tầm Quan trở thành lời nhắc nhở: Không thể mãi chạy trốn. Gã cựu thợ cày cắn đứt môi, chất củi khô trộn nhựa thông quanh cổ vật rồi châm lửa. Nhưng ngọn lửa xanh lè không tắt lại bùng lên thành hình thù quỷ dị, thôi thúc hắn phải tìm cách khác.
Khi một đứa trẻ làng hấp hối thều thào "Chú Tầm Quan ơi, cứu cháu...", lưỡi kiếm gỗ trong tay hắn vung lên giữa vòng vây quân địch. Máu tươi và máu đen hòa lẫn. Tiếng rú của ma quỷ gào xuyên màng nhĩ, mùi thịt cháy khét lẹt trong đêm sặc sụa. Tầm Quan điên cuồng đâm vào gót chân Sato lúc hắn định bỏ chạy, buộc tên này đứng lại chiến đấu. Sống hay chết, tất cả đều phải tự giật dây mình.
Đằng sau bài học sinh tồn tàn khốc ấy, lương tri con người mới là thứ Tầm Quan gìn giữ đến phút cuối - thứ quý giá hơn cả mạng sống.