Một buổi sáng nọ, trong khi đang phân loại các tập tin chuẩn bị cho tập podcast mới, cô bỗng phát hiện một email lạ trong hộp thư. Tiêu đề chỉ đơn giản là "Âm thanh" và file đính kèm nặng hơn hẳn những file thông thường. Tò mò, cô mở ra, và lập tức cảm nhận một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng. Tiếng ồn trắng ở đầu đoạn ghi rất bình thường, nhưng rồi xen lẫn trong đó là những tiếng thì thầm không rõ ngôn ngữ, nghe như đang thì thầm trực tiếp vào tai người nghe. Điều kỳ lạ là khi phân tích sóng âm, cô nhận ra một tần số ngầm ẩn bên dưới - không phải ngẫu nhiên, mà như được cố tình nhúng vào.
Ban đầu, cô nghĩ đó chỉ là trò đùa của một fan cuồng nào đó. Nhưng sau đó, những file tương tự tiếp tục được gửi đến, mỗi lần lại gần hơn với quê hương cô, với những địa danh chỉ người trong vùng mới biết. Một đoạn ghi âm lại ghi lại tiếng mưa rả rích đúng tại con hẻm nhỏ gần nhà cô hồi nhỏ. Cô bắt đầu đưa những đoạn này vào podcast với tư cách "hiện tượng kỳ lạ được gửi đến", và lượng người nghe tăng vọt. Không ngờ, khán giả cũng bắt đầu gửi lại những câu chuyện tương tự, có người nói họ nghe thấy giọng người thân đã mất trong đó, có người lại khẳng định tần số ngầm khiến họ mất ngủ triền miên.
Càng điều tra, cô càng nhận ra những đoạn ghi âm này không phải vô tình đến tay cô. Một buổi tối, khi đang cố phân tích kỹ hơn một file, cô bỗng nghe thấy tiếng cửa trước kẽo kẹt mở, dù cô biết mình đã khóa cẩn thận. Cô lặng người, tay run run đặt xuống laptop. Giọng nói trong đoạn ghi âm bỗng rõ hơn, như đang gọi tên cô. Không còn phân biệt được đâu là sản phẩm công việc, đâu là nỗi sợ cá nhân, cô quyết định lần theo manh mối cuối cùng trong file: một địa chỉ IP trỏ về một căn nhà bỏ hoang ngoại ô thành phố. Đêm đó, cô lấy máy ghi âm, lái xe đến đó, biết rằng có thể cô sẽ không chỉ đơn thuần tìm ra nguồn gốc của những tần số ngầm, mà còn đối mặt với thứ gì đó đã chủ động tìm đến mình từ lâu.