Tàu Hỏa Titipo (Phần 3): Tiếng còi giòn giã của Titipo lại vang lên giữa Làng Tàu, nhưng lần này khác hẳn mọi khi. Chú không chỉ vui vẻ huýt sáo như trước nữa – đôi mắt kiên định nhìn về phía trước, hơi thở phì phò từ động cơ đều đặn hơn, từng trục bánh cứng rắn lăn đều trên đường ray. Phải chứng minh cho mọi người thôi! – Titipo tự nhủ, nhớ lại ánh mắt dò xét của bác tàu cả Gairol khi chú đề nghị chở đoàn học sinh tới trại dã ngoại qua ngọn đèo Đinh nhấp nhô.
Dân làng vẫn còn bàn tán xôn xao sau lần Titipo suýt lỡ giờ đón khách vì mải nhìn đàn bướm lượn. Nhưng lần này, chú quyết tâm sửa đổi. Trên đường đi, một đoạn ray bỗng lỏng lẻo sau trận mưa đêm – Titipo nhanh trí gọi điện cho đội sửa chữa, đồng thời nhắc các hành khách ngồi yên tại chỗ. Từ xa, bác Đèn Xanh – người gác đường già khó tính nhất làng – đã thấy hết. Bác chống cằm quan sát Titipo xử lý tình huống nhanh gọn, miệng lẩm bẩm: "Ừ, khá lắm, nhưng còn phải xem tiếp đã!"
Chiều hôm đó, khi Titipo đưa lũ trẻ về đến ga chính, từng em nhỏ ùa ra ôm chặt đầu tàu vẫn còn nóng hổi. "Titipo giống siêu nhân ấy! Chú tránh cả hòn đá lăn trên đường mà không ai hay!" – bé Mũ Xanh hét lên thích thú. Tin đồn về chú tàu hỏa dũng cảm lập tức lan khắp làng. Những người từng lắc đầu ngờ vực giờ cũng bắt đầu gật gù. Bác Gairol ra vẻ mặt nghiêm nghị xoa đầu Titipo nhưng ánh mắt đã có phần ấm áp hơn.
"Hừm, phần 3 này khá hơn đấy… – vị tàu già gắt gỏng lẩm bẩm – Nhưng chặng thử thách vẫn chưa hết đâu nhóc!". Titipo chỉ im lặng chạm nhẹ còi tàu giống như lời hứa thầm lặng. Chú hiểu rằng hành trình giành niềm tin của mọi người sẽ còn rất dài…