Tehran - Phần 3: Bóng Tối Phản Bội
Sương mù buổi sớm tại Tehran quấn lấy Tamar như một lời cảnh báo. Cô hít một hơi sâu - không khí lạnh buốt lẫn mùi xăng và bụi đặc trưng của thành phố khiến cô chợt nhớ đến lần đầu đặt chân đến nơi này. Lúc ấy, mọi thứ còn đơn giản: đột nhập, phá hủy, rút lui. Nhưng bây giờ… cô đã chôn vùi danh tính thật quá sâu. Thậm chí đôi khi, cái tên "Negin Esfahani" trong thẻ căn cước giả còn khiến chính Tamar giật mình khi được ai đó gọi.
Chiếc USB ngụy trang dưới dạng mặt dây chuyền vẫn còn nóng trên ngực cô. Dữ liệu đột nhập lò phản ứng Natanz. Việc tải xuống thành công chỉ trong 4 phút 37 giây là kỳ tích, nhưng cuộc chạm trán với hệ thống AI giám sát "Falak" mới là thảm họa. Tamar cắn môi khi nhớ lại tiếng còi báo động chói tai. Hai đồng đội nằm lại sau lưng cô tại tuyến hầm ngầm đường Vahdat - đổi mạng sống để cô trốn thoát qua cống thải nhà máy.
02:15 sáng, căn hộ tạm tại khu Gholhak. Ánh đèn neon từ tiệm bánh gần đó chiếu qua rèm cửa, tạo thành những vệt sáng như vết dao trên mặt Marjan - chị gái cô đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Tamar cầm lấy bức ảnh kỹ thuật số trong túi áo: Lũ trẻ đang chơi đùa trong vườn nhà ở Herzliya. Thằng bé David cười toe toét ôm chú chó Rex — sự ngây thơ khiến tim cô thắt lại. Mossad không đùa. Nếu nhiệm vụ này thất bại, "sự an toàn của những người thân yêu" trong bản hợp đồng đẫm máu kia sẽ chỉ là tờ giấy vụn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đánh thức cả căn phòng. Giọng trầm của Yoni - đầu mối liên lạc - vang lên lạnh như băng: "Họ biết cô đang ở đó. Máy chủ ở Natanz gửi cảnh báo lúc 1:07 sáng. HE-45 đã triển khai."
HE-45. Mật danh nhóm truy sát tinh nhuệ của Vệ binh Cách mạng. Tim Tamar đập thình thịch. "Tôi cần thêm 12 giờ để—"
"Không có 12 giờ. Còn nhớ điều kiện khi nhận nhiệm vụ không?" Yoni ngắt lời. "Nếu bị phát hiện, Tehran phải cháy."
Đường dây tắt. Tamar quay sang nhìn Marjan - người đã cưu mang cô suốt tuần qua mà không hề hay biết thân phận thật. "Mày là ân nhân của cả gia đình tao," lời chị nói tối qua bỗng thành lưỡi dao cứa vào tim.
Màn hình máy tính chợt sáng lên. Một tập tin ẩn hiện ra trong ổ đĩa — danh sách 14 mục tiêu thay thế do chính Tamar chuẩn bị từ 5 tháng trước. Cô xem qua từng dòng, tay run bần bật. Số 7: "Khu chung cấp cao AZAD78, nơi Marjan và con gái 6 tuổi đang sinh sống." Số 12: "Cơ sở nghiên cứu sinh học của Rahim — em họ đang công tác tại Đại học Tehran."
Tehran đêm đó không ngủ. Tiếng trực thăng quần thảo trên bầu trời khu Tây Bắc khi Tamar đột nhập vào phòng điều khiển hệ thống điện thành phố. Cửa hầm mở, tiếng bước chân đặc cảng của HE-45 vọng từ cuối hành lang. Cô nhắm mắt, ngón tay lơ lửng trên phím Enter.
"Không phải chọn cách này…" ~~Giọng cha cô văng vẳng từ ký ức.~~
Nhưng Tamar đã ấn. Một loạt tọa độ được gửi đến cơ sở dữ liệu của Vệ binh Cách mạng - những vị trí chứa "phản ứng viên nước nặng" mà cô hiểu rõ: Chính là địa chỉ gia đình Marjan, phòng thí nghiệm của Rahim, và 12 ngôi nhà khác có người đang ngủ say.
Khi tiếng còi báo động rú lên khắp thành phố, Tamar tự hỏi: Liệu ngọn lửa từ những vụ nổ đêm nay có đủ xóa sạch dấu vết tại Natanz? Hay nó sẽ thiêu rụi luôn phần lương tri cuối cùng trong cô?