Tên tôi là Agneta, hai tuần trước tôi vừa bị đuổi việc sau ba năm ngồi cố định ở một chiếc bàn nhỏ trong văn phòng marketing của hãng mỹ phẩm ở Lyon. Cái thư sa thải gửi vào lúc 4 giờ chiều thứ Sáu, kèm theo cái hộp các-tông nhỏ để gói đồ dùng cá nhân, ngoài kia mưa lất phất rơi, tôi đi bộ về nhà với cái túi nặng trĩu, không khóc, chỉ thấy mệt mỏi đến tận xương tủy. Ba năm qua tôi chạy theo những con số KPI, trả lời email lúc 11 giờ đêm, bỏ lỡ sinh nhật bạn thân vì phải chạy campaign, thậm chí quên mất cả sinh nhật chính mình vì mải chỉnh sửa bản thuyết trình. Tôi cần một khởi đầu mới, không phải cái gì to tát, chỉ là thoát khỏi cái lồng kính chật hẹp này. Tôi nhớ về những mùa hè ở Provence khi còn nhỏ, bà ngoại đưa tôi đến ngôi làng nhỏ gần Aix-en-Provence, nhà bà có vườn lavender bé xíu, sáng nào cũng có mùi hương dịu nhẹ len qua khe cửa sổ, tiếng ve sầu rả rích suốt cả ngày, chẳng ai vội vã cái gì cả. Thế là tôi bán chiếc căn hộ studio nhỏ ở Lyon, gói gọn hai va li đồ, lên xe buýt đi Provence. Tôi tìm được việc trông trẻ qua mẩu giấy viết tay dán ở cửa tiệm bánh mì trong làng: gia đình Dubois cần người trông Luc 6 tuổi và Elise 4 tuổi, bố mẹ chúng là người làm rượu vang và nghệ nhân gốm sứ. Họ không hỏi bằng cấp, chỉ nhìn thấy tôi cười với Luc khi thằng bé rụt rè đưa cho tôi một cái lá cây, rồi gật đầu nhận ngay. Tôi dọn vào căn nhà khách nhỏ bằng đá trên mảnh đất của họ, cửa sổ hướng thẳng ra vườn nho xanh ngắt. Công việc này không giống bất cứ cái gì tôi từng làm. Sáng sớm tôi dắt hai đứa trẻ đi bộ đến trường trong làng, dừng lại hái vài nắm cỏ thyme hoang dại bên đường, nhìn sương đọng trên lá nho lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Chiều đón chúng về, tôi đưa đi nhặt đá bên bờ sông nhỏ, hoặc giúp cô Marie trong xưởng gốm, Elise nghịch đất sét bẩn hết cả tay, Luc vẽ viền cho những chiếc bát cô đang làm. Cuối tuần cả nhà quây quần hái nho, ăn bữa trưa kéo dài ba tiếng dưới gốc cây vả, anh Pierre ấn vào tay tôi ly rượu rosé nhẹ, nói "Uống đi Agneta, hôm nay không cần xem đồng hồ đâu". Tôi ngủ với cửa sổ mở toang, nghe tiếng ve sầu và gió lùa qua vườn nho, không còn cơn ác mộng về deadline, không còn cảm giác bụng thắt lại khi nghe tiếng thông báo trên điện thoại. Thứ tôi không ngờ tới là sự thức tỉnh cứ lặng lẽ đến, như màn sương mù buổi sáng trùm lên vườn nho. Một chiều mưa, hai đứa trẻ ngủ trưa, tôi lên gác xép căn nhà khách, tìm thấy cuốn sổ vẽ cũ từ hồi 10 tuổi, đầy những bức vẽ về cánh đồng lavender, nhà đá, dòng sông từng đi bắt cua. Cô Marie nhìn thấy tôi cầm cuốn sổ, bảo "Dưới bếp có hộp màu sáp, cô không dùng đến mấy năm nay, cháu cứ lấy mà dùng". Thế là tôi bắt đầu vẽ lại, rồi dùng cả men gốm của cô để tô màu cho những bức vẽ nhỏ, dán lên chiếc bát. Một hôm cô đưa tôi đi chợ phiên trong làng, ba chiếc bát tôi giúp tô men bán hết sạch, cô đưa tôi số tiền đó, bảo "Cái này là của cháu, tự tay cháu làm ra mà". Tôi cầm mấy đồng tiền lẻ, bỗng nhiên cảm thấy cái cảm giác tự hào mà suốt mười năm qua, dù được thăng chức, được thưởng tiền lớn, tôi cũng chưa từng có được. Một hôm anh Pierre nhờ tôi vẽ nhãn dán cho chai rượu vang mới của gia đình, dùng bản vẽ vườn nho của tôi, nhãn dán đó sau đó đoạt giải nhỏ trong cuộc thi rượu vang địa phương. Đứng dưới ánh nắng vàng của Provence, nhìn anh Pierre và cô Marie mỉm cười vỗ vai, tôi bỗng nhận ra: tất cả những cái gọi là "thành công" tôi đuổi theo ở Lyon, thực ra chẳng phải của tôi. Tôi đã sống cuộc đời người khác muốn tôi sống, chạy theo những thứ không bao giờ làm tôi hạnh phúc. Còn ở đây, trong cái công việc trông trẻ tưởng chừng đơn giản này, tôi không chỉ trốn thoát khỏi sự mệt mỏi của quá khứ, mà còn tìm lại được chính mình — cô gái nhỏ thích vẽ, thích hít hà mùi lavender, thích thấy nụ cười của những đứa trẻ hơn là những con số trong bảng báo cáo. Tên tôi là Agneta, và giờ đây, tôi không còn muốn quay lại Lyon nữa.