Trong cõi Nam Bắc phân tranh: Hành trình gầy dựng Thái Bình Niên
Thời Ngũ đại Thập quốc tựa như trận cuồng phong xé nát mảnh đất Trung nguyên. Triều đại thay nhau dựng rồi sụp, chính lệnh mỗi nơi một khác, khiến trăm họ không biết nương tựa vào đâu. Từ đồng bằng sông Hoàng Hà chảy xuống phương Nam, đâu cũng ngút khói lửa binh đao. Ruộng lúa mọc đầy cỏ dại, làng mạc như bóng ma không còn tiếng trẻ con nô đùa. Người dân phải vật lộn giữa sưu cao thuế nặng, giặc cướp nổi lên như ong vỡ tổ. Họ gọi khoảng thời gian ấy là "bóng tối trước bình minh" – khi lòng người chỉ còn biết khắc khoải chờ đợi một phép màu nào đó cứu rỗi.
Trong bối cảnh ấy, những con người nhìn xa trông rộng dần nhận ra: Thống nhất không còn là giấc mộng mà là con đường sống duy nhất! Tiền Hoằng Thục – vị chúa Ngô Việt từng mơ giấc "hoa lê nở trắng sông Tiền Đường" lại giật mình khi nhìn thân tàn phụ nữ ôm con chạy loạn. Triệu Khuông Dận – võ tướng Đại Tống gan lì nếm đủ mùi tên đạn suốt mười năm chinh chiến, đã phải chua xót khi chứng kiến ngôi chùa nghìn năm hóa tro tàn chỉ vì một cuộc tranh đoạt lãnh địa. Còn Quách Vinh – người từng lui về ẩn cư, đã nén lòng cầm lại thanh kiếm cũ sau lần nhìn thấy những đứa trẻ chơi trò "giả làm lửa cháy" ngay trên nền nhà hoang.
Những hành trình thống nhất của họ không phải lúc nào cũng song hành, nhưng kỳ lạ thay đều chạm đến hai chữ "Thái Bình Niên". Có khi Tiền Hoằng Thục một mình đêm khuya nghiền ngẫm binh thư dưới ánh trăng mờ, chợt hiểu rằng cân nhắc phải gác chuyện tranh hùng mà nghĩ đến đại cục toàn dân. Triệu Khuông Dận thì giữa mưa tên lửa đạn phải thét lên lời thề lấy đầu mình đổi lấy phút nghỉ binh cho dân chúng vùng hai thôn tranh chấp. Riêng Quách Vinh lại chọn cách đi khắp các huyện thành hỗn loạn, ông lặng lẽ dạy trẻ nhỏ biết chữ để chúng không thừa kế mối hận thù từ cha ông. Ai cũng bảo đó là kẻ điên, nhưng chính ông khẽ cười: "Hạt giống hòa bình phải gieo từ lúc đất còn máu, không đợi đến mùa an lạc mới vun trồng!"
Những lời đồn về Thái Bình Niên cứ thế lan như ngọn lửa ấm giữa mùa đông giá rét. Dân chúng thì thầm nhau rằng đó không phải năm tháng ngồi đếm thóc trong kho, mà là thứ ánh sáng kéo con người ra khỏi vũng lầy hận thù. Như lão nông Tứ ở Hà Nam từng chép miệng: "Khi lửa chiến tranh đốt hết mùa màng, thứ duy nhất họ để lại cho ta chính là Thái Bình Niên – mảnh đất gieo trồng lại niềm tin!"
Gian nan bủa vây họ từng bước. Triệu Khuông Dận trầm mình suýt chết khi thuyết phục các thế lực Hiệp châu ngừng binh đao. Tiền Hoằng Thục hai phen bị phục kích trên đường thương thuyết với quân Nam Hán. Người ngay thẳng như Quách Vinh còn bị chính đồng đội cũ nghi ngờ là kẻ phản bội khi từ chối đem quân thôn tính lân bang. Thử thách lớn nhất lại đến từ thứ bóng tối len lỏi trong tâm hồn – liệu lòng họ có lung lay khi quyền lực mời gọi? Liệu họ có đủ sức gánh vác hy vọng của hàng vạn con dân đang đói khát hòa bình?
Như thiên thời, địa lợi, nhân hòa đã chung một lòng hướng về khát vọng thống nhất. Khi lá cờ quân đội sau cùng được hạ xuống ở Bá châu năm 982, người ta không thấy tiệc rượu linh đình, chỉ thấy bốn phương dựng lại mái nhà xưa. Lúc ấy, tiếng khóc tưởng chừng đã cạn của người đàn bà mất con trong loạn lạc bỗng vỡ òa khi bà nhặt được hạt cải rơi từ chiếc túi lương thực của đoàn quân "Thái Bình Niên". "Người ta vẫn cần ta gieo trồng," – bà lẩm bẩm giữa mảnh ruộng hoang nay được cày xới lại, tựa như cách Tiền Hoằng Thục, Triệu Khuông Dận và Quách Vinh đã cần mẫn gieo những hạt giống đầu tiên cho mùa hòa bình chín rộ.