Mưa phùn bay lất phất ngoài cửa sổ quán rượu O Bote khuất trong ngõ hẹp phố cổ Santiago de Compostela, Galicia. Cid đang lau quầy, mùi bia hơi chua lẫn vị bạch tuộc luộc sốt ớt cay nồng từ bếp sau hòa với mùi da thuộc của chiếc áo khoác da cũ kỹ anh mặc. Alex, cô bé 17 tuổi tóc nhuộm xanh ngồi góc quán, mắt dán vào màn hình laptop, ngón tay gõ lanh canh lên bàn phím, vừa gặm ổ bánh mì kẹp xúc xích vừa lẩm bẩm về lỗ hổng bảo mật hệ thống giao thông thành phố. Tiếng cửa mở lanh canh, một ngườiđàn ông đứng tuổi bước vào, khoác áo blouson của Cảnh sát Guardia Civil, bùn dính đầy đế giày, hơi rượu vang Albariño rẻ tiền bốc lên từ người. Đó là Romeu, gã cảnh sát tham nhũng nổi tiếng khắp vùng, từng nhiều lần bị tố nhận hối lộ từ các băng đảng buôn ma túy đường biển nhưng chẳng ai làm gì được hắn. Gã không chào, cũng không ngồi, chỉ lẳng lặng đặt một phong bì giấy màu nâu lên mặt quầy gỗ bóng mờ vết rượu. “50 ngàn euro, tiền mặt không qua ngân hàng.” Romeu nói giọng khàn đặc, mắt nhìn thẳng Cid. “Cùng một bộ hồ sơ về gã mang biệt danh El Chivo. Gã là sát thủ khét tiếng của băng Sinaloa ở Mexico, năm ngoái giết chết 40 người, trong đó có em trai tôi, Marco. Gã vừa rời Mexico, đi trên chuyến tàu chở hàng từ Veracruz, 48 tiếng nữa sẽ cập cảng Vigo, Galicia. Gã không tới đây để mở rộng đường dây ma túy, mà để tìm kẻ giết anh trai mình: thằng em trai của gã từng là chân chạy nhỏ, mất tích ở Vigo 10 năm trước, xác được tìm thấy trong lưới ngư dân, cổ họng bị cắt, chẳng ai điều tra cái chết đó. El Chivo sẽ đốt sạch thành phố này để tìm ra kẻ đứng sau, và tôi cần các anh bắt sống hắn. FBI đã cử một đặc vụ từ Madrid bay sang, họ sẽ bắn chết gã ngay khi còn trên tàu, hoặc kéo gã về Mỹ trước khi tôi kịp làm gã trả giá cho cái chết của Marco.” Cid đẩy phong bì lại, lắc đầu. “Tôi đã nói bao lần, Romeu, bọn tôi không làm việc với cảnh sát tham nhũng. Alex còn nhỏ, tôi không kéo nó vào chuyện băng đảng.” Romeu cười gằn, rút từ túi áo ra một tấm ảnh cũ, trên đó là một cảnh sát trẻ đang cười toe toét bên Cid. “Luis, đối tác cũ của anh, người bị bắn chết trong vụ triệt phá ma túy năm 2014? Tôi là người chôn giấu hồ sơ vụ đó, tên kẻ bắn Luis, tên của gã cảnh sát trưởng nhận tiền hối lộ từ băng Sinaloa, tất cả đều nằm trong phong bì này. Anh làm xong việc, tôi đưa hết. Còn nếu không?” Gã liếc sang Alex, “Tôi có bản ghi nhật ký hệ thống lúc con bé tấn công mạng vào hệ thống tòa thị chính năm ngoái, gửi cho viện kiểm sát là nó ngồi tù 10 năm cho tội phạm mạng. Còn Cid, anh muốn tìm kẻ giết Luis bao lâu rồi? Cái này là cơ hội duy nhất của anh.” Alex gập máy tính, thở dài nhìn Cid. “Lại nữa rồi, chú Cid. Tụi mình toàn bị ép nhận mấy vụ mình chẳng muốn thôi.” Ông chủ quán, lão Tucho đang lau ly phía sau quầy, nghe vậy bật cười, rít một hơi thuốc lá: “Thám Tử Bất Đắc Dĩ, đúng là cái tên người ta hay gọi hai đứa mày. Chưa thấy cặp thám tử nào lại cố sức từ chối nghề như bọn mày đâu.” Đúng 48 tiếng sau, tàu chở hàng cập cảng Vigo. Cid đứng dưới trời mưa phùn, khói thuốc lá bay lẫn vào sương mù biển, Alex ngồi trong chiếc Seat Ibiza cũ kỹ, theo dõi tín hiệu GPS của con tàu qua laptop. Một chiếc SUV màu đen phóng tới, đặc vụ FBI Sarah Hale bước xuống, áo khoác đen chỉnh tề, huy hiệu lủng lẳng trên thắt lưng. “Các cậu làm việc cho Romeu? Gã ấy sắp chết rồi, đừng dại dột làm con cờ cho hắn. El Chivo bị 3 băng đảng truy nã mạng, gã sẽ giết các cậu trước khi kịp mở miệng. Tránh ra, để người chuyên nghiệp xử lý.” Nhưng Cid và Alex không thể lùi, điện thoại Romeu vừa nhắn: “Tôi có địa chỉ nhà mẹ Alex ở Porto, nếu các anh bỏ việc, tôi sẽ nói cho băng đảng ở đó biết con bé đang ở đâu.” Sương mù càng lúc càng dày, những bóng người bắt đầu xuống tàu, trong đó có một gã đàn ông gầy gò, má có vết sẹo dài, đeo chiếc nhẫn bạc hình đầu lâu—El Chivo. Cid nhấn tàn thuốc, nhìn Alex: “Lại bắt đầu rồi, thám tử bất đắc dĩ của chúng ta.”