Trong cái bóng của những tòa tháp kính sáng ngời của Tập đoàn Peredor – một sinh vật khổng lồ nuốt chửng cả một góc thành phố và cả những mảnh đời nhỏ bé – có một vật thể nhỏ bé, được gọi đơn giản là “quả cầu”. Nó nằm trong phòng bảo quản đa tầng, không có lỗ sửa chữa, không có cổng kết nối, chỉ phát ra một ánh sáng xanh lục rất nhẹ, đều đặn như nhịp tim của một kẻ ngủ say. Nó không thuộc về công nghệ của loài người. Nó là lời mời gọi, hoặc là lời nguyền, từ một thứ gì đó rất xa. Và vì vậy, nó trở thành món thịt trong cuộc chiến săn mồi giữa các đế quốc tài chính.

Jonas, người đàn ông có đôi mắt xám như bụi phấn và những nếp nhăn trên trán không phải do tuổi tác mà do những năm tháng liên tục phải dự đoán tử thần, là người được thuê để lấy nó. Anh từng là lính đánh thuê tinh nhuệ nhất của một chiến dịch bí mật ở Trung Đông, cho đến một đêm, một mệnh lệnh sai lầm khiến cả đội của anh trở thành mồi ngon. Anh sống sót, nhưng phần đời kia – những người bạn, niềm tin vào quốc gia và lý tưởng – đã tan thành tro. Nguyên tắc duy nhất anh giữ lại là: không bao giờ giết người vô tội, và không bao giờ làm việc cho kẻ nào có thể tước đoạt mạng sống của người khác như vặt đi một ngọn cỏ. Hợp đồng với Peredor, nó chỉ đơn thuần là một vụ ăn cắp. Không có máu me. Chỉ cần lấy “quả cầu” và biến mất. Số tiền sẽ đủ để anh mua một danh tính mới, một miền đất nào đó xa lánh mọi thứ. Đó là mục tiêu của anh, cho đến khi anh gặp cô ấy.

Cô ấy là Elara, một nhà phân tích tài chính cấp cao tại Mutual One, công ty đầu tư có tư cách pháp nhân nhưng hoạt động như một bàn tay vô hình nắm giữ dòng chảy của toàn bộ nền kinh tế toàn cầu. Cô không căm ghét con số, cô căm ghét cách thức chúng được sinh ra và bóp méo. Công việc của cô là tìm ra những “cơ hội đầu tư” trong những báo cáo đầy rẫy gian lận, rửa tiền và mưu toan thâu tóm. Mỗi ngày, cô sống trong một thế giới gồm các biểu đồ, các giao dịch vô hình, và những cái bắt tay phủ đầy mưu đồ. Cô căm ghét bản thân mình vì đã trở thành một bộ phận của cỗ máy đó. Sự chán chường dày đặc đến mức cô chỉ còn sống vì thói quen, cho đến khi một chuỗi giao dịch bất thường xuyên xuất hiện, liên kết trực tiếp đến Peredor và một dự án nghiên cứu ở nước ngoài mà Mutual One đang bí mật tài trợ.

Dự án đó do một nhà khoa học, giáo sư Althea Vance, điều hành. Cô ấy tuyên bố là việc nghiên cứu về năng lượng sạch từ vật chất sao chổi. Nhưng những báo cáo trôi nổi từ một nguồn tin mật cho thấy, thứ cô ấy thực sự tìm kiếm là cách thức giải mã tín hiệu từ “quả cầu”. Tập đoàn C & Earth, đối thủ lớn nhất của Peredor, biết điều này. Họ không muốn Peredor sở hữu công nghệ đó. Họ muốn phá hủy nó, hoặc chiếm đoạt. Và họ tìm ra Elara. Không phải vì tài năng phân tích của cô, mà vì cô là người duy nhất tại Mutual One có thể tiếp cận vào hồ sơ tài chính đen của dự án mà không bị nghi ngờ. Họ đưa cô một lựa chọn: hợp tác để ngăn chặn Peredor, hoặc trở thành một món nợ không bao giờ trả hết trong sổ sách của họ.

Trong khi đó, Kael – cái tên mà chỉ những người trong nghề mới dám thốt lên – đang nhận được một mệnh lệnh khác từ C & Earth. Anh không phải lính đánh thuê thông thường. Anh là “giải quyết vấn đề”, một công cụ tối thượng. Nhưng Kael mang trong mình một vết thương chiến tranh tâm lý sâu sắc: sau một vụ thử nghiệm thiết bị theo dõi tâm trí bí mật, anh không còn phân biệt được rõ ràng giữa kẻ thù và người vô tội. Âm thanh, hình ảnh, mùi vị… tất cả đều có thể trở thành mối đe dọa. Có những lúc anh nhìn thấy những bóng ma trong triphoen ix, những tiếng thì thầm không lồ. C & Earth biết điều này. Họ dùng anh như một con dao, biết rằng sự điên loạn của anh có thể biến bất kỳ tiêu chí nào thành thứ có thể hy sinh. Nhiệm vụ của Kael: ngăn chặn sự hợp tác giữa Jonas và Elara, và chiếm “quả cầu” bằng bất cứ giá nào. Anh không cần lý lẽ. Anh chỉ cần kết quả.

Jonas và Elara gặp nhau trong một căn phòng khách sạn bí mật, không phải vì tin tưởng, mà vì cùng một mục tiêu tạm thời: họ đều muốn “quả cầu” không rơi vào tay C & Earth. Họ lập kế hoạch: Elara sẽ tạo ra một giao dịch tài chính ảo, một lỗ hổng trong hệ thống Mutual One, để đánh lừa Peredor rằng “quả cầu” đang được chuyển đi một cách bí mật qua một đường dây ngân hàng ở Zurich. Điều này sẽ kích hoạt hệ thống phòng thủ của Peredor và buộc họ phải di chuyển “quả cầu” đến một nơi an toàn hơn – chính là thời điểm Jonas hành động. Kế hoạch tinh vi, nhưng nó phụ thuộc vào hai người từ hai thế giới hoàn toàn khác biệt: một người sống bằng súng đạn và bản năng, một người sống bằng con số và quy tắc.

Nhưng Kael đã ở đó. Anh ta không phải tay sai. Anh ta là một cơn bão. Trong khi Jonas và Elara đang thực hiện nghi lễ tài chính ảo trong một tòa nhà văn phòng của Mutual One – nơi Elara phải dùng thân phận của mình để vượt qua các lớp bảo mật – Kael đã tàn phá tất cả các biện pháp an ninh phụ. Anh không lén lút. Anh đi thẳng, phá tung cửa, dùng vũ khí gây mê và sự điên loạn được tính toán. Jonas nhận ra sự nguy hiểm không phải từ lính gác, mà từ một luồng không khí rung động, một sự bất thường trong chính khuôn viên. Anh phải đối mặt với Kael trong một hành lang sáng đèn, nơi những bóng ma trong đầu gã sát nhân trở nên sống động. Cuộc chiến không phải là kỹ năng với kỹ năng, mà là sự kiên nhẫn của Jonas chống lại sự hoảng loạn có chủ đích của Kael.

Cũng trong lúc ấy, Althea, nhà khoa học, nhận ra “quả cầu” không phải là một cục pin hay một máy tính. Nó là một kho lưu trữ. Nó đang chậm rãi giải mã và gửi đi một tín hiệu – một lời cầu cứu, hay một tuyên bố chiến tranh – về một nơi nào đó. Việc di chuyển nó có thể khởi động quá trình kết nối. Peredor biết điều này và muốn giữ nó im lặng. C & Earth biết và muốn phá hủy nó để ngăn chặn bất kỳ ai có nó. Còn Althea thì muốn đối thoại.

Đồng thời, Elara, khi đang cố gắng tạo ra “lỗ hổng tài chính” ảo, lại phát hiện ra một sự thật kinh khủng hơn: Mutual One không chỉ tài trợ cho dự án. Mutual One đã biết trước về sự tồn tại của “quả cầu”. Họ đã đầu cơ trên nó, mua bán hợp đồng tương lai, và sự sụp đổ của một trong hai gã khổng lồ này sẽ tạo ra một cú hích kinh tế toàn cầu mà Mutual One đã sẵn sàng để đón nhận. Cô không chỉ bị cuốn vào giữa hai tập đoàn. Cô đang đứng giữa sân khấu mà công ty của chính mình đem mình đi bán. Niềm tin cuối cùng vào “công việc” của cô tan vỡ. Giờ đây, cô không còn chạy trốn sự căm ghét công việc nữa. Cô đang chạy trốn chính công ty đó.

Cuộc chạy trốn bắt đầu. Jonas, với “quả cầu” trong một cái hộp cách nhiệt xách tay (nó nặng hơn mọi thứ vật chất tương tự, như thể có một lực hút vô hình), phải dẫn Elara thoát khỏi thành phố. Kael, bị thương nhưng vẫn quyết liệt, điên cuồng truy đuổi, sử dụng cả những mánh khóe tâm lý và vũ lực. Elara, tay cầm một chiếc máy tính bảng chứa toàn bộ bằng chứng về vụ gian lận tài chính khổng lồ, nhận ra rằng thứ duy nhất có thể bảo vệ họ không phải là súng đạn, mà là thông tin. Cô bắt đầu phát tán những tệp tin đó – một cách có chọn lọc – ra các máy chủ bí mật trên toàn thế giới, tạo ra một “chứng cứ sống” có thể phát hỏa nếu cô và Jonas bị bắt hoặc diệt khẩu.

Họ không phải là những anh hùng. Họ là những kẻ bị lôi cuốn. Jonas muốn chuộc lỗi cho quá khứ. Elara muốn chuộc lỗi cho sự lựa chọn tê tái của mình. Và họ cùng nắm giữ một thứ mà cả hai tập đoàn đều muốn, và một kẻ điên loạn đang săn đuổi họ. “Quả cầu” trong cái hộp, ánh sáng xanh lục của nó như một trái tim nhỏ, đập đều đặn. Có lẽ nó đang chờ đợi. Có lẽ nó đang lắng nghe. Và trên con đường trốn chạy, qua những cánh đồng bỏ hoang và các nhà máy đổ nát, Jeanne – cô bé mồ côi từ thị trấn Purgatory – ở đâu? Có phải ánh mắt bí ẩn của cô đã từng nhìn thấy Jonas, một gã đàn ông xa lạ mang theo một cái hộp kỳ lạ, đi qua rìa thị trấn? Có phải Elara, trong những giây phút ngắn ngủi bình yên, đã gửi cho cô một tin nhắn mã hóa, như một món quà cuối cùng từ một người đã từng sống trong những con số?Thế giới này không còn là hai phe đối đầu. Nó đã trở thành một vòng xoáy. Và ở trung tâm, ánh sáng xanh lục kia vẫn đều đặn, như một nhịp điệu cho một bản nhạc chưa có tên, đang chờ ai đó đủ dũng cảm để bấm nút phát.