Câu chuyện về The Fairfield County Four – hay "Bốn Người của Hạt Fairfield" – vẫn còn là một trong những bí ẩn đầy ám ảnh nhất của vùng nông thôn Ohio, được lưu truyền qua nhiều thế hệ với những giọng kể khác nhau, nhưng luôn xoay quanh một hình bóng bí ẩn: một sinh vật khổng lồ, bước đi với hai chân, được mô tả giống như một con chó sói quen thuộc nhưng lại mang theo dáng vẻ gần như con người.
Đó là vào một đêm tháng Mười năm 1987. Bốn thanh niên: Mike, Danny, Carl và Grant – những người bạn thân thiết từ khi còn học trung học, quyết định khám phá những lời đồn đại dai dẳng về "Đôi Mắt Vàng" (Yellow Eyes) – một sinh vật ám ảnh được cho xuất hiện trong những khu rừng sâu ở phía nam hạt Fairfield. Họ không phải kiếm tìm chuyện giải khuây; họ là những người thực sự tin tưởng, tích cóp được một máy quay phim chuyên nghiệp và một đống bản đồ, với hy vọng lần đầu tiên ghi lại bằng chứng vững chắc về điều vốn chỉ tồn tại trong lời đồn.
Họ bắt đầu hành trình từ một trạm xăng cũ gần ngã tư State Route 37, nơi một số tài xế đêm kể lại việc nhìn thấy "một bóng đen to lớn chạy ngang qua đường với một bước nhảy dài đáng sợ". Các bằng chứng vật lý lúc bấy giờ rất mỏng manh: vài dấu chân lớn, không rõ chủng loại, được tìm thấy trong khu rừng Pin Oak, và những tiếng gầm gừ không rõ nguồn gốc được ghi âm lại bởi một nhóm thợ săn vài tuần trước đó. The Fairfield County Four tiếp cận vụ việc với một sự nghiêm túc gần như học thuật, ghi chép lại từng bước đi, phỏng vấn người dân địa phương và cố gắng bám theo những dấu hiệu nhỏ.
Họ liên lạc lần cuối vào khoảng 11 giờ tối, thông qua sóng cộng đồng trên máy trạm cầm tay. Mike nói rằng họ đã "bắt được dấu hiệu mới, rất lớn", ở gần một khu đầm lầy hoang vu phía đông hạt, gần biên giới với Perry. Tiếng nói của anh ta nghe có vẻ hồi hộp nhưng không lo sợ. "Nó đang di chuyển... không giống con bò hay anything chúng ta biết. Chúng tôi sẽ bám theo thêm chút nữa và sẽ liên lạc lại trong một giờ." Đó là lời nhắn cuối cùng.
Ngày hôm sau, khi họ không về, gia đình và cảnh sát địa phương tổ chức tìm kiếm. Chiếc xe của họ – một chiếc Ford Ranger cũ kỹ – được tìm thấy bị bỏ lại ở một bãi đỗ xe hoang vắng gặm nhấm bởi cỏ dại, cửa xe khóa, tất cả tư đồ đều còn nguyên, gồm một đôi găng tay, vài chiếc áo khoác và một chiếc máy quay phim chuyên nghiệp Canon đã cũ. Không có dấu hiệu của bốn người. Không có dấu chân chiến đấu. Không có dấu vết bạo lực. Chỉ có sự biến mát hoàn toàn.
Chiếc máy quay được tìm thấy trong một chiếc túi đựng máy ảnh bị bỏ quên dưới ghế sau. Vật thể này trở thành manh mối cuối cùng, quan trọng nhất, về The Fairfield County Four. Khi được kiểm tra, băng trong máy vẫn còn nguyên. Đoạn phim đầu tiên cho thấy bốn bạn trẻ đang nói chuyện, rạng rỡ, trong rừng về hoàng hôn. Sau đó, hình ảnh trở nên run rẩy, ánh sáng yếu, máy được cầm lấy và chỉ hướng về một bóng đen lớn, cao lớn, đang di chuyển giữa hai thân cây sồi cổ thụ. Có một tiếng thở dài nặng nề, một loạt những bước chân dài, nhanh, và rồi là tiếng hét thất thanh của một trong số họ – có lẽ là Grant – trước khi hình ảnh biến mất hoàn toàn thành một màn đen.
Đoạn băng kết thúc đột ngột, không có hình ảnh cuối cùng, không tiếng kêu cứu. Không ai trong bốn người xuất hiện trở lại. Phần lớn cộng đồng tin rằng họ đã bị một thứ gì đó trong rừng, cái được gọi là "Sinh vật" hay "Đôi Mắt Vàng", cuốn đi. Một số cho rằng họ đã bỏ chạy, sợ hãi đến mức không dám quay lại, và rồi lạc vào những vùng đất ngập nước hoặc rừng rậm và xấu hổ không dám báo cáo. Nhưng lời tuyên bố chung của cảnh sát vẫn là "không có dấu hiệu xung đột, không có sự hy sinh nào được ghi nhận". Sự mất tích này vẫn được ghi nhận như một vụ việc không giải quyết được.
The Fairfield County Four bây giờ là một chương sợ trong huyền thoại địa phương. Chiếc máy quay phim – bản ghi nhận duy nhất còn sót lại – được cho là đã bị hỏng trong quá trình kiểm tra, một phần trong băng bị hỏng, khiến những hình ảnh cuối cùng chỉ còn là những ký ức mơ hồ và những lời kể đầy hào hứng nhưng cũng kinh hoàng. Họ không chỉ là bốn thanh niên đi lạc. Họ trở thành một phần của câu chuyện – những người đi giải quyết một bí ẩn, và rồi trở thành chính bí ẩn đó, để lại duy nhất một thiết bị ghi hình như bằng chứng cho thấy họ từng ở đó, và có lẽ đã chứng kiến điều gì đó mà không ai còn sống để kể lại. Họ vẫn còn ở đâu đó, trong những khu rừng tối tăm của Fairfield, hoặc trong những câu chuyện được thì thầm quanh bếp lửa, với tư cách là The Fairfield County Four – những người đã nhìn thấy, và vì thế, đã bị lãng quên.