Max bước vào ngôi nhà của Lincoln với vẻ điềm tĩnh bất thường, như một kẻ săn mồi đã định vị con mồi. Darby Albright, với đôi mắt tinh anh của một thám tử và sự phản kháng vốn có của người em gái, nhận ra ngay sự không cân xứng giữa một người chăm sóc vô danh và nhu cầu chăm sóc đặc biệt của anh trai sau cơn đột quỵ. Lời từ chối của cô, vang lên trong căn phòng khách với vẻ cứng rắn, không khiến Max buông lỏng ý định. Anh vẫn ở lại, dọn dẹp, nấu ăn, đỡ đần Lincoln từng bước đi trong hành lang, như một bóng ma kiên trì mà Darby không thể đuổi đi. Thế nhưng, ngôi nhà này – với mùi sơn dầu từ xưởng điêu khắc của Jolene, tiếng cười trong trẻo của Rosy và sự im lặng đầy áp lực của Lincoln – là một vùng đất mới, và Max không phải là người nông dân thuần túy. Darby cảm nhận được một tần số khác, một sự liên kết vô hình giữa Max và Jolene. Có những cuộc nói chuyện nhỏ khi Rosy ngủ, khi ánh hoàng hôn phủ lên những tác phẩm gỗ chưa hoàn thành của Jolene. Có ánh mắt trao đổi ngắn ngủi qua bệ cửa sổ, một cái gật đầu không lời mà Darby bắt gặp, khiến cô nổi gai cả người. Jolène, người phụ nữ có đôi bàn tay tạo nên vẻ đẹp từ những khối gỗ thô sơ, dường như không bị lừa bởi vẻ ngoài dịu dàng của Max. Trong mắt cô, anh không chỉ là một người giúp việc. Có một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự gặp gỡ từ quá khứ mà Darby chưa kịp chạm tới. Có thể, động cơ thầm kín của Max bắt nguồn từ chính những tác phẩm điêu khắc ấy – một bí mật nào đó được khắc vào gỗ, một câu chuyện về sự sáng tạo và đau thương mà chỉ riêng Jolene và anh biết. Hoặc, có thể, người vợ xinh đẹp và tài hoa này chính là thứ anh tìm kiếm, là mục đích thầm lặng khiến anh xâm nhập vào ngôi nhà của một gia đình đang cố gắng hàn gắn. Sự hiện diện của Max dần trở thành một sự cô lập. Lincoln, trong trạng thái yếu đuối, dễ dàng tin tưởng. Rosy, cô bé mới sinh, nhìn anh với ánh mắt vô tội. Nhưng Darby, với trực giác của một thám tử, bắt đầu lần theo những mảnh ghép: một cuốn nhật ký cũ của Jolene bị quên ở xưởng, một bức thư chưa gửi, một bức tượng gỗ khác thường với dấu hiệu bị chặn lại giữa chừng. Mỗi manh mối đều chỉ về quá khứ của Jolene, về một thời kỳ trước khi cô gặp Lincoln, về một tình yêu hay một bi kịch mà Max có lẽ đã ở đó. Động cơ thầm kín của Max, nếu là sự báo thù, sự bảo vệ, hay một tình yêu đã lãng quên, dường như không phải là thứ nhằm vào Lincoln. Nó nhắm vào chính sự cân bằng mong manh của ngôi nhà này, vào sự an toàn mà Jolene đã gây dựng. Và khi những "tiết lộ gây sốc nhất" rục rịch nổi lên, chúng không chỉ có thể phá vỡ vụ án mà Darby đang điều tra, mà còn đe dọa xé toạc lớp vỏ bọc của cả một gia đình, để lộ ra những vết thương cũ và những sự thật chưa từng ai dám đối mặt. The Huntsman – kẻ săn tìm – có thể rốt cuộc đang săn tìm không phải kẻ phạm tội, mà chính là một quá khứ tối tăm mà mọi người đang cố gắng để lại phía sau.