Trần hoàn hậu trường sân khấu Nhà Hát Nhỏ, mùi dầu bóng gỗ sàn lẫn mồ hôi căng thẳng quyện vào từng tấm rèm gấm cũ kỹ. Hưng – đạo diễn trẻ tay cầm kịch bản nhầu nát – gằn giọng trước đám diễn viên đang ngồi bệt xuống sàn: "Các anh chị diễn như xác ướp Ai Cập à? Đây là cảnh quyến rũ chứ đâu phải đám ma!" Chuông điện thoại réo như xé nát bầu không khí ngột ngạt. Ánh mắt Hưng chạm vào tấm danh thiếp cũ kỹ ngả màu trên màn hình – cái tên khiến tim anh thắt lại: Khánh Ly, nữ hoàng sân khấu một thời với vai diễn định mệnh "Thuốc tình yêu" làm điên đảo giới mộ điệu thập niên 90.
Dáng người lảo đảo đó xuất hiện trong căn phòng tập tối om, nước hoa đã nhạt mùi hòa cùng mùi rượu vang trên chiếc khăn choàng lụa bạc phếch. Khánh Ly chống tay vào thanh diễn tập gỗ mục, ánh đèn chiếu ngược in bóng dẻo quẹo trên tường như ma nữ: "Đạo diễn cho tôi xin chỗ ngủ nhờ… đôi đêm." Giọng khàn đặc chai lì khiến các diễn viên trẻ nhao nhao xì xào. Hưng nuốt nghẹn những lời chất chứa mười năm – lần cuối anh gặp cô, còn là chàng sinh viên đạo diễn mắt lác đổ dồn vào sân khấu lung linh nơi cô là nữ thần. Cái tát đêm ấy vẫn còn nhói khi anh kịch liệt từ chối vai diễn phản diện trong chính "Thuốc tình yêu" cô làm đạo diễn.
Mỗi đêm, tiếng giày cao gót của Khánh Ly gõ đều trên sàn bụi bặm. Những mảnh ký ức vỡ vụn rơi ra cùng từng vũ điệu uốn éo do chính tay cô dạy cho Thu Ngọc – cô diễn viên trẻ ganh tị nhất đoàn. "Động tác này chị nên bảo cô nhỏ, chứ tập như vậy sớm gãy xương!" – Khánh Ly nhếch mép khi thấy con bé đang cố bắt chước thế múa xoay người mạo hiểm. Hưng nhìn cô nín thở. Rồi đùng một đêm, Khánh Ly đạp đổ thùng đạo cụ, xé phăng phần diễn Thu Ngọc đang lúng túng: "Chua quá, tưởng đang đọc báo cáo thuế chứ không phải lời tỏ tình!" – cô nhảy xuống sàn, từng ngón tay như uốn dẻo xương quạt ra trước mặt Thu Ngọc – "Chính tôi vai Tú Uyên năm ấy, người ta gọi tôi là "Thuốc tình yêu tự sát" kia mà?"
Tiếng còi xe cứu thương rú lên vào đêm công diễn. Thu Ngọc ngất ngưởng trên bàn trang điểm, tay còn bóp chặt lọ thuốc ngủ. Khánh Ly đẩy Hưng ra khỏi đám đông hỗn loạn, tay cô bấm chặt tay anh tới rớt máu: "Còn 40 phút! Cậu dùng tôi đi!" Trong phòng y tế tạm bợ, Hưng xé quyết định cuối cùng – khoác lên người cô gái lạc thời đó chiếc váy sa tanh đỏ thẫm. Đôi mắt cháy đen của Khánh Ly rưng rưng khi váy vũ công ôm vào eo gầy chảy xệ. Khán vẫn là trị chứng gãy đổ. Hóa ra hợp chất rượu và ngực diễn ký vẫn có thể một lần cuối khiến cả khán phòng dậy sóng trước màn tình tay ba oái ăm – khi Thu Ngọc đột ngột xuất hiện giữa sân khấu, vạt áo bệnh viện phất phới như một hồn ma báo oán.
Trong buổi đấu giá kỷ vật nghệ sĩ cuối tháng, chiếc váy đỏ bị xé tả tơi treo lọng lẳng như câu đố về đêm diễn định mệnh ấy. Khánh Ly cầm ly trà đặc, ngồi tựa vào Hưng ở góc quán nhỏ: "Ké điếu thuốc?" – cô đưa mắt liếc sang anh, nụ cười khói mơ hồ như ngày xưa. "Đạo diễn trẻ, sao không tự dựng lại "Thuốc tình yêu" đi?" Hưng thấy mồ hôi tay mình thấm qua lớp giấy bọc kịch bản nhầu nát – chốn xưa đã ghi: "Kịch bản cải biên dành cho Tú Uyên: Kịch Tác Giả Khánh Ly". Căn bệnh teo cơ co giật khiến đôi tay cô rung rẩy năm nào, giờ neo lại thành nếp nhăn sâu hoắm quanh nụ cười bất cần. Thứ kịch độc dược cô ấp ủ mười năm mài cho anh vở diễn để đời, giờ nằm chỏng chơ trong bọc nilon mỏng tang.