Dưới ngọn đèn đường nhấp nháy cuối con hẻm nhỏ, khi tiếng mưa rào đập mái tôn hòa cùng mùi ẩm mốc đặc trưng của huyện Vũ Hiền, bóng lưng gầy của Thạch Quang Minh khẽ khom xuống trước vũng máu đen kịt. Ngón tay chai sạn của lão thám tử kỳ cựu chạm vào vết rạch sâu trên cổ nạn nhân - đường dao quen thuộc khiến lão chột dạ. "Lại hắn ta rồi...", tiếng thì thầm của Lý Hạo vang lên đằng sau, gương mặt vị đội trưởng hình sự tái đi dưới ánh đèn nhập nhoạng.
Chưa đầy 72 giờ kể từ cái ngày Tô Nhiễm - người hàng xóm mới với nụ cười luôn nở trên môi - dọn đến căn hộ 209 tòa Chung Cư Cánh Bướm, huyện Vũ Hiền chìm trong nỗi khiếp đảm. Ba cái chết liên tiếp, ba thi thể biến dạng bởi cùng một kiểu hành hung điên loạn, và đặc biệt hơn cả - những mảnh giấy nhỏ nhuốm máu được nhét vào miệng nạn nhân, trên đó nguệch ngoạc dòng chữ "Tiêu Thất Đích Hung Thủ". Cái tên ma quái ấy nhanh chóng trở thành ám ảnh trong những câu chuyện rì rầm nơi quán trà đá vỉa hè.
Thạch Quang Minh đứng lên, tiếng khớp gối kêu răng rắc. Ánh mắt sắc như dao của lão dừng lại ở mảnh vải trắng mắc trên hàng rào sắt - hệt như mẩu vải lần trước phát hiện gần xưởng gỗ bỏ hoang. "Hắn đang chơi trò ú tim với cả huyện này". Lý Hạo nghiến răng, chiếc bật lửa trong tay anh bật tắt liên hồi. Hai con người từ hai thế hệ bước vào cuộc rượt đuổi điên cuồng: Một già cả nhưng trí não sắc bén tựa thanh kiếm chưa bao giờ rỉ sét, một trẻ trung với lòng nhiệt huyết cháy bỏng như ngọn đuốc giữa đêm đông.
Cả huyện nhốn nháo khi những nghi phạm liên tục bị loại trừ. Đầu tiên là gã bán thịt lợn với con dao chặt xương sắc lẹm - nhưng gã có chứng cứ ngoại phạm vững chắc. Tiếp đến là cô gái điệu đà làm nghề cắt tóc - kẻ luôn thè lưỡi liếm môi khi nhắc đến "Tiêu Thất Đích Hung Thủ" với ánh mắt kích động. Cảnh sát tốn hàng giờ lục soát căn phòng đầy hình ảnh bạo lực của cô, chỉ để phát hiện cô ta đơn thuần là kẻ cuồng sát hư cấu.
Giữa lúc ấy, trong căn phòng tối om chỉ vặn ngọn đèn bàn đỏ quạch, Thạch Quang Minh chợt giật mình khi so sánh bản đồ các điểm xảy ra án mạng. Ông vụt đứng dậy khi phát hiện cả ba hiện trường đều nằm trên đường thẳng nối từ nhà Tô Nhiễm đến… nghĩa trang cũ. Hình ảnh người hàng xóm mới chợt hiện ra - chiếc khăn len màu tro luôn quấn kín cổ dù trời nóng bức, đôi mắt đen như hũ nút không bao giờ chịu nhìn thẳng vào ai quá ba giây. Và nhất là cái cách y ta thản nhiên ngồi uống trà sáng, đúng vào giờ cảnh sát đang xác định thời điểm nạn nhân cuối cùng trút hơi thở.
"Lão già khốn kiếp! Mày tưởng mày thông minh lắm sao?". Một đêm khuya muộn, giọng gào thét đột ngột vang lên từ đầu dây bên kia khiến Thạch Quang Minh tái mặt. Đến sáng hôm sau, chiếc điện thoại cố định nhà lão bị bóp nát dưới bánh xe tải - kèm mảnh giấy nhỏ nhét khe cửa: "Dừng lại, nếu không người tiếp theo sẽ là con bé phóng viên hay lui tới nhà mày".
Lý Hạo đập mạnh tay xuống bàn làm ly nước đổ ướt đẫm hồ sơ: "Chúng nó dám đe dọa ông? Tôi sẽ cho người bám theo Tô Nhiễm 24/24!". Nhưng Thạch Quang Minh chỉ lắc đầu, ngón trỏ gõ gõ lên bức ảnh chụp lén cảnh Tô Nhiễm gặp gỡ chủ nhà hàng sang trọng nhất huyện. "Chưa phải lúc... Hắn mới chỉ là con bài lộ thiên. Ai đó đang giật dây đằng sau màn khói này".
Bước ngoặt xảy ra vào đêm trăng khuyết khi thi thể thứ tư xuất hiện - lần này để lại dấu vết hoàn toàn khác biệt. Trên cổ tay người đàn ông áo xám có hình xăm ba vòng tròn đồng tâm - biểu tượng của băng nhóm buôn lậu từng khiến Thạch Quang Minh mất đi đồng đội thân thiết mười năm trước. Tất cả manh mối đột ngột quy tụ về vụ án cũ chưa bao giờ được giải mã. Và trong tích tắc ấy, mọi thứ vỡ vụn khi Lý Hạo xám mặt hét vào điện thoại: "Nhiễm... Tô Nhiễm bị bắt cóc!".
Trận chiến cuối cùng diễn ra trong xưởng sửa chữa ô tô bỏ hoang ven sông. Khi tiếng còi cảnh sát rú lên từ xa, Thạch Quang Minh đã đối mặt với hung thủ thực sự - kẻ đứng sau màn kịch "Tiêu Thất Đích Hung Thủ" đẫm máu. "Sư phụ... em gái tôi chết oan trong vụ án năm ấy". Giọng trầm đục của tên sát nhân run rẩy khi hắn chĩa khẩu súng tự chế về phía Tô Nhiễm đang bị trói trên ghế. "Giờ ông hiểu tại sao phải có những cái chết này rồi chứ?".
Hai tiếng nổ vang lên cùng lúc. Một từ khẩu súng Lý Hạo vừa lao tới, một từ thanh sắt rơi từ trần nhà xưởng. Khi mọi thứ lắng xuống, Thạch Quang Minh đứng lặng trước xác hung thủ - gã trưởng nhóm cứu hộ từng được cả huyện biết đến vì lòng tốt. Bên tai ông văng vẳng tiếng thì thào của Tô Nhiễm khi được cởi trói: "Anh ta... luôn kể về cô gái mất tích...". Những trang hồ sơ cũ được đem ra ánh sáng, để lộ sự thật đau lòng về vụ án năm xưa - nơi một cô gái vô tội bị chôn vùi dưới danh nghĩa "tự sát" vì những lợi ích đen tối.
Đêm cuối cùng ở huyện Vũ Hiền, Thạch Quang Minh đứng trên ban công nhìn xuống dòng người hối hả. Vụ án đã khép lại, nhưng mùi máu khô trong căn phòng bên cạnh vẫn ám ảnh lão. Cửa phòng Tô Nhiễm đóng im ỉm từ hôm qua, chỉ còn lại mẩu giấy nhỏ lọt qua khe cửa: "Cảm ơn vì tất cả, nhưng tôi không phải người ông tưởng...". Lão thám già thở dài, ném tàn thuốc xuống vũng nước mưa vẫn đọng lại từ đêm định mệnh ấy. Một trang sử đã lật qua, nhưng trong lòng huyện nhỏ này, những bí mật chết người vẫn đang trực chờ thời cơ trồi lên mặt đất...