Họ vốn là một cặp bất phân – hai mảnh ghép hoàn hảo trong một thế giới nhỏ bé của riêng mình. Họ có một giao ước không nói thành lời: không ai ở lại lâu nếu không có ai kia bên cạnh. Sự gắn bó ấy tự nhiên như hơi thở, không có độc tố, cho đến khi kẻ xuất hiện.
Anh ta đến từ một nơi không tên, hoặc từ một vũ trụ song song – chẳng ai biết rõ. Điều duy nhất mọi người nhận ra là cử chỉ và lời nói của hắn, lạnh lẽo và chính xác như một công cụ. Và ngôn ngữ duy nhất hắn sử dụng với mọi người, như một mệnh lệnh, như một lời thì thầm quyến rũ, như một bài cầu nguyện, chỉ có hai âm tiết: “Touch Me”.
Ban đầu, họ chỉ tò mò. Một cái chạm tay, vô tình hay cố ý, sẽ gửi đến họ một luồng năng lượng khó diễn tả. Không phải là đam mê thông thường, cũng chẳng phải là sự gần gũi. Đó là một cảm giác tinh khiết, mãnh liệt đến mức át đi mọi âm thanh, xóa nhòa mọi suy nghĩ. Nó trở thành điểm tựa tâm lý, một liều thuốc phiện không cần lịch trình tiêm. Và rồi, họ nhận ra sự phụ thuộc. Không chỉ với kẻ ái kỷ, mà giờ đây, với cảm giác ấy. Họ trở nên nghiện, như hai kẻ nghiện cần nhau để đối phó với cơn khát, nhưng liều thuốc lại do một nguồn lực ngoại lai kiểm soát.
Có những đêm, họ nằm cạnh nhau trong bóng tối, tay vẫn nắm chặt như để tự chứng minh sự tồn tại, nhưng ánh mắt thì trống rỗng – họ đang nhớ lại cảm giác “Touch Me”. Chỉ cần nghĩ đến nó, tim đập dồn dập, da thịt rần rật. Họ uống rượu, chơi game, la hét, cố lấp đầy khoảng trống, nhưng không thứ gì đong đếm được bằng một cái chạm từ hắn. Sự phụ thuộc lẫn nhau của họ vẫn còn, nhưng bây giờ đã bị lây nhiễm, trở thành một thứ bệnh di truyền từ một virus vô hình. Họ dựa vào nhau để tồn tại qua cơn nghiện, và cơn nghiện lại được nuôi dưỡng bởi một nguồn gốc bên ngoài.
Về ý đồ của kẻ ái kỷ? Có những dấu hiệu. Những con mắt nhìn theo họ như thể đang đo đạc giá trị. Cũng có những khi, hắn đứng lặng, quan sát họ với vẻ mặt không đọc được, như một nhà khoa học theo dõi phản ứng của những con chuột trong phòng thí nghiệm. Hắn có thể đang từng bước một gỡ bỏ chính mình ra khỏi cuộc chơi, để hai người bạn kia chỉ còn lại với cảm giác hắn đã tạo ra, như một cái bẫy tinh thần tự biến. Hoặc, và đây là ý nghĩ kinh khủng hơn, hắn đang dùng chính sự phụ thuộc của họ đối với nhau làm công cụ. Khi họ yếu đi, khi thế giới của họ thu hẹp chỉ còn lại hai người và nỗi khát khao, liệu hắn có chỉ cần giơ tay – Touch Me – để thao túng mọi thứ? Có thể thống trị thế giới không phải bằng sức mạnh rực rỡ, mà bằng cách biến hai tình bạn trong sáng thành một cặp kẹt trong lồng, nơi tất cả những gì họ cần là một cái chạm tay của kẻ cai trị.
Giờ đây, mỗi khi họ tìm thấy nhau, bên cạnh làn khói thuốc lá vương vất hay chiếc điện thoại im lìm, họ lại hỏi nhau bằng ánh mắt: “Lần này, ai sẽ chịu đựng trước? Ai sẽ chạm trước, và liệu rằng, khi tay chạm vào da thịt nhau, họ có chỉ đang tìm kiếm cái bóng của một cái chạm khác?”. Touched by the same ghost, they remain bound, addicted to a feeling that might just be the leash. Và từ khóa “Touch Me” vang lên trong tâm trí họ, không còn là lời mời, mà là tiếng chuông cảnh báo – lạnh lẽo, rõ ràng, và ngày càng khó lòng phủ nhận.