Trảm Thần: Phàm Trần Thần Vực (Phần 2)
Chương 1: Bóng Đêm Dưới Ánh Đèn Neon
Thành phố Hồng Khắc náo nhiệt như mọi đêm. Những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ, nhịp sống hối hả của hàng triệu người trôi qua trong vô thức. Họ đi làm về muộn, họ gọi đồ ăn vặt, họ lướt điện thoại giữa dòng người tấp nập. Không một ai ngẩng lên nhìn lên trời.
Không một ai nhận ra rằng trên nóc tòa nhà cao nhất thành phố, có một bóng người đang đứng đó từ lúc mặt trăng mọc.
Bóng người ấy mặc áo bào đen, tóc dài tung bay trong gió đêm. Đôi mắt khép hờ, nhưng dưới mí mắt ấy là thị lực đang quét qua từng con phố, từng ngóc ngách, từng sinh linh đang sinh hoạt dưới chân mình. Trên tay hắn là một thanh đao — không phải đao thường, mà là đao đã uống máu qua vạn kiếp, lưỡi đao phát ra ánh sáng lạnh lẽo như băng.
Hắn gọi là Trảm Thần giả — kẻ duy nhất còn sống sót sau cuộc chiến Thượng Cổ, kẻ đã dùng chính đôi tay này chặn đứng sự xâm lăng của Thượng Thần vào Phàm Trần.
Nhưng hôm nay, hắn không đứng đây để chiến đấu.
Hắn đứng đây để canh gác.
---
Chương 2: Lời Tiên Tri Từ Thời Xưa
Ba ngàn năm trước, khi Phàm Trần còn là một mảnh đất hoang vu chưa có ánh sáng điện, chưa có tiếng còi xe, chưa có những màn hình phát sáng trên từng ngóc ngách — đã có những thực thể tồn tại trước cả sự sống.
Chúng không phải người. Chúng không phải quỷ. Chúng là Thượng Thần — những tồn tại sinh ra từ chính quy luật của vũ trụ, mang trong mình sức mạnh định hình thực tại. Mỗi vị Thượng Thần nắm giữ một phần quyền năng: thời gian, không gian, sinh tử, vận mệnh, cảm xúc, và cả sự hủy diệt.
Khi chúng nhìn xuống Phàm Trần, chúng thấy một thứ khiến chúng tò mò — ý chí tự do. Phàm nhân, dù yếu ớt, dù sinh lão bệnh tử, lại có khả năng chọn lựa. Chọn sống hay chết. Chọn ác hay thiện. Chọn quên hay nhớ. Điều mà cả Thượng Thần cũng không thể làm được, bởi chúng bị trói buộc bởi chính quy luật tạo ra chúng.
Sự tò mò ấy nhanh chóng biến thành tham vọng.
Thượng Thần muốn sở hữu Phàm Trần. Biến nơi này thành vương quốc của chúng, nơi mọi sinh linh sẽ sống trong trật tự tuyệt đoạn — không có sự lựa chọn, không có sự mạo hiểm, không có sự tự do. Một thế giới hoàn hảo theo định nghĩa của chúng.
Và rồi cuộc chiến bắt đầu.
---
Chương 3: Kẻ Sống Sót
Trong cuộc chiến ấy, vạn vạn người đứng lên. Không phải vì họ mạnh mẽ, mà vì họ chọn đứng lên. Đó chính là sức mạnh mà Thượng Thần không thể hiểu nổi.
Họ chiến đấu bằng máu và xương. Họ ngã xuống hàng triệu, hàng chục triệu. Nhưng mỗi người ngã xuống, lại có một người khác bước lên. Không ai ép buộc. Không ai ra lệnh. Họ tự nguyện.
Và giữa biển máu ấy, có một người đã làm điều mà không ai dám tưởng tượng — hắn trảm thần.
Không phải một vị. Không phải hai vị. Mà là bảy vị Thượng Thần trong một trận chiến duy nhất. Thanh đao trong tay hắn chém qua thời gian, chém qua không gian, chém qua chính quy luật vũ trụ. Máu thần rơi xuống Phàm Trần, nhuộm đỏ cả bầu trời.
Nhưng chiến thắng không đến mà không có giá.
Bảy vị Thượng Thần bị trảm, nhưng linh hồn của chúng không tiêu tan. Chúng tan biến vào Phàm Trần, ẩn mình trong từng hạt bụi, từng giọt nước, từng nhịp tim của phàm nhân. Chờ đợi. Lên kế hoạch. Và một ngày nào đó, trở lại.
Còn kẻ trảm thần — hắn không thể chết. Bởi thanh đao trong tay đã hấp thụ linh hồn bảy vị Thượng Thần, biến hắn thành một thực thể nằm giữa Phàm Trần và Thần Vực. Không phàm nhân, không phải thần. Một mình hắn, đứng canh giữ ranh giới ấy suốt ba ngàn năm.
---
Chương 4: Thành Phố Không Ngủ
Đêm nay, thành phố Hồng Khắc đông đúc hơn mọi đêm.
Trên phố, nhóm thanh niên cười nói rôm rả bên ly cà phê. Trong quán bar, nhạc hòa lẫn tiếng ồn ào. Trên cao tốc, dòng xe chảy như dòng máu trong huyết quản khổng lồ của thành phố. Mọi thứ bình thường. Mọi thứ an lành.
Nhưng Trảm Thần giả nhìn thấy điều khác.
Dưới lòng đất thành phố, có một mạng lưới năng lượng cổ xưa đang đập. Nhịp đập chậm, nặng nề, như trái tim của một gã khổng lồ đang ngủ say. Mỗi nhịp đập, có một làn sóng vô hình lan ra, chạm vào từng người trên phố. Đa số không cảm thấy gì. Nhưng có những người — rất ít — bỗng nhiên dừng bước, mắt mở trừng trừng, rồi lại tiếp tục đi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Họ bị ảnh hưởng.
Trảm Thần giả nhíu mày. Ba ngàn năm qua, đây là lần đầu tiên nhịp đập dưới lòng đất mạnh đến vậy. Có thứ gì đó đang thức tỉnh.
Hắu hạ thanh đao xuống mặt đất, lưỡi đao chạm vào mái tôn của tòa nhca. Một tia sáng lạnh lan ra từ điểm chạm, lan xuống từng tầng, từng lầu, chạm vào từng người trong tòa nhà. Không ai cảm thấy đau. Nhưng những làn sóng vô hình từ dưới lòng đất bị đẩy lùi một khoảnh khắc.
Vừa đủ để hắn có thời gian.
Hắn nhảy.
---
Chương 5: Dưới Lòng Đất
Trảm Thần giả rơi xuống như một mảnh đen cắt ngang bầu trời đêm. Hắn xuyên qua mái tôn, xuyên qua các tầng nhà, xuyên qua lòng đất, cho đến khi đôi chân chạm vào một không gian khổng lồ nằm sâu dưới lòng thành phố.
Đây là nơi không bản đồ nào ghi lại. Không công trình nào được phép xây dựng. Không ai biết tồn tại — ngoài hắn.
Hang động tự nhiên khổng lồ mở ra trước mắt. Trên vách đá, những biểu tượng cổ xưa phát sáng nhẹ nhàng, như đang thì thầm những câu chuyện từ thời khai thiên. Dòng sông ngầm chảy qua giữa hang, nước có màu bạc, phản chiếu ánh sáng từ những viên pha lê khổng lồ mọc lên từ mặt đất.
Và ở trung tâm hang động, có một cổng.
Cổng đá cao mười trượng, rộng năm trượng, khắc đầy những ký hiệu mà chỉ Trảm Thần giả mới đọc được. Đó là Thần Văn — ngôn ngữ của Thượng Thần, dùng để phong ấn. Trên cổng, bảy thanh xiềng sắt thần khóa chặt, mỗi thanh tượng trưng cho một vị Thượng Thần đã bị trảm.
Nhưng hôm nay, thanh xiềng thứ ba — tượng trưng cho Thượng Thần Vận Mệnh — đang nứt.
Vết nứt nhỏ xíu, như sợi tơ, chạy dọc theo thanh xiềng. Từ bên trong, một thứ ánh sáng vàng nhạt rỉ ra, như ánh mặt trăng lọt qua khe cửa.
Trảm Thần giả bước tới, đặt tay lên thanh xiềng. Ngay lập tức, một luồng ý chí khổng lồ đẩy tay hắn ra. Không phải sức mạnh thể xác — mà là sức mạnh của vận mệnh. Hắn cảm nhận được hàng ngàn dây leo vô hình quấn lấy cơ thể, cố kéo hắn vào một con đường mà hắn không chọn.
Hắn không chùn bước.
Hắn nắm chặt thanh đao, dùng sức mạnh của bảy linh hồn Thượng Thần đang phong ấn trong lưỡi đao để chống lại vận mệnh. Mồ hôi lăn trên trán hắn — thứ mà ba ngàn năm qua chưa từng xuất hiện.
"Ngươi không thể thoát."
Giọng nói vang lên từ bên trong cổng. Không phải âm thanh thông thường — mà là ý niệm truyền trực tiếp vào tâm trí. Giọng nói ấy vừa trầm vừa cao, vừa lạnh vừa ấm, như hàng ngàn người đồng thanh mà vẫn rõ từng chữ.
"Ba ngàn năm rồi, kẻ trảm thần. Ngươi mệt chưa?"
Trảm Thần giả không đáp. Hắn tiếp tục dùng sức, cố gắng trả thanh xiềng về trạng thái cũ. Nhưng vết nứt càng lan rộng.
"Phàm nhân đã quên ngươi. Họ sống trong thế giới ngươi bảo vệ, nhưng không ai nhớ tên ngươi. Không ai biết ngươi tồn tại. Ngươi bảo vệ những kẻ không biết ơn — có đau không?"
Hắn vẫn không đáp.
"Để ta nói cho ngươi biết điều thú vị. Trong thành phố phía trên, có một người đang ngồi trong căn hộ nhỏ, lướt điện thoại, xem những video ngắn, cười vô thức. Người đó — vận mệnh của hắn đã được ta định sẵn từ lúc sinh ra. Hắn sẽ gặp một người, yêu một người, mất một người, và chết một cách vô nghĩa. Ngươi có thể cứu hắn. Nhưng ngươi không thể, vì ngươi đang ở đây, với ta."
Lần này, Trảm Thần giả mở miệng.
"Ta không cần cứu từng người. Ta cần cứu tất cả."
Giọng hắn trầm và khô, như đá va đá. Không có cảm xúc, nhưng mỗi chữ nặng như núi.
"Và ta sẽ không để ngươi thoát."
Hắn rút đao lên, chém xuống thanh xiềng nứt. Lưỡi đao chạm vào kim loại thần, tia bắc bắn ra khắp hang động. Tiếng va chạm vang vọng như sấm, rung chuyển cả lòng đất.
Thanh xiềng không gãy. Nhưng vết nứt ngừng lan.
Bên trong cổng, Thượng Thần Vận Mệnh im lặng một lúc lâu. Rồi giọng nói lại vang lên, lần này mang theo chút gì đó khác — không phải thù hận, mà là tò mò.
"Ngươi thú vị hơn ta tưởng. Được rồi. Ta sẽ chờ. Nhưng kẻ trảm thần — ngươi biết không? Thanh xiềng thứ năm cũng đang nứt. Và thanh xiềng thứ bảy — thanh xiềng của Thượng Thần Hủy Diệt — đã nứt từ lâu rồi. Ngươi chỉ chưa nhận ra."
Trảm Thần giả lạnh người.
Hắn quay đầu nhìn về phía thanh xiềng thứ bảy — thanh xiềng tượng trưng cho Thượng Thần Hủy Diệt, vị Thượng Thần mạnh nhất trong bảy vị, kẻ mà hắn đã dùng cả mạng sống để trảm.
Thanh xiềng vẫn nguyên vẹn trong mắt thường.
Nhưng khi hắn dùng thần niệm để quan sát — hắn thấy. Vết nứt không nằm trên bề mặt. Nó nằm bên trong. Như một căn bệnh âm thầm ăn mòn từ bên trong ra, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể chạm vào bằng tay thường.
Và từ bên trong thanh xiềng ấy, một thứ ánh sáng đen đang rỉ ra.
Không phải vàng nhạt như Thượng Thần Vận Mệnh. Mà là đen — đen như hố không, đen như sự hủy diệt tuyệt đối, đen như cái chết của chính ánh sáng.
Trảm Thần giả nắm chặt thanh đao. Tay hắn run — lần đầu tiên trong ba ngàn năm.
"Kẻ trảm thần." Giọng Thượng Thần Vận Mệnh vang lên lần nữa, lần này mang theo nụ cười. "Ngươi bảo vệ Phàm Trần bằng cách phong ấn bảy vị Thượng Thần. Nhưng ngươi có biết không — bảy vị Thượng Thần chỉ là cánh cửa. Phía sau cánh cửa ấy, có thứ gì đó còn cổ xưa hơn, còn mạnh mẽ hơn, còn đáng sợ hơn. Và thứ đó — đang thức."
---
Chương 6: Siêu Phàm
Trên mặt đất, thành phố Hồng Khắc vẫn đang say giấc.
Nhưng không phải tất cả.
Trong một căn hòm nhỏ ở ngoại ô, một người đàn ông mười chín tuổi đang ngồi thiền. Tên hắn là Lâm Xuyên — sinh viên năm nhất đại học, bình thường đến mức không ai chú ý. Học lực trung bình, ngoại hình trung bình, hoàn cảnh gia đình trung bình. Không có gì đặc biệt.
Ngoài trời, một cơn gió lạnh thổi qua. Lâm Xuyên mở mắt.
Hắn nhìn bàn tay mình. Trên mu bàn tay, một biểu tượng đang phát sáng — biểu tượng mà hắn chưa từng thấy trong đời, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến kỳ lạ. Biểu tượng ấy giống hệt những ký hiệc khắc trên cổng đá dưới lòng đất.
Thần Văn.
Lâm Xuyên không biết điều đó có nghĩa là gì. Hắn chỉ biết rằng từ nay, cuộc đời hắn sẽ không còn bình thường.
Và hắn không biết rằng, trong bóng tối của con hẻm đối diện, có một bóng người đang nhìn hắn. Bóng người ấy không phải Trảm Thần giả. Bóng người ấy mặc áo khoác xám, kính đen, khuôn mặt lạnh như băng. Trên cổ tay hắn, cũng có một biểu tượng phát sáng — nhưng màu đỏ, khác với màu vàng trên tay Lâm Xuyên.
Hắn là Thay Thế Thần — một trong những siêu phàm người đang hành tẻn giữa nhân gian, những kẻ mang trong mình dòng máu lai giữa phàm nhân và thần linh. Họ không phải thần, nhưng cũng không còn là người. Họ tồn tại ở ranh giới, và họ có quyền lực mà phàm nhân không thể tưởng tượng.
Thay Thế Thần nhìn Lâm Xuyên, môi nhếch lên thành một nụ cười mỏng.
"Tìm thấy rồi."
Hắn quay lưng bước vào bóng tối, tan biến như chưa từng tồn tại.
---
Chương 7: Cuộc Chiến Mới
Dưới lòng đất, Trảm Thần giả đứng trước cổng đá, thanh đao trong tay, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
Hắn biết cuộc chiến mới sắp bắt đầu. Không phải cuộc chiến của một người, mà là cuộc chiến của cả Phàm Trần. Bảy thanh xiềng đang nứt dần. Thượng Thần Hủy Diệt đang thức. Và có những thế lực khác — Thay Thế Thần, những kẻ hành tẻn giữa nhân gian — đang lên kế hoạch riêng.
Hắn không thể chiến đấu một mình nữa.
Ba ngàn năm canh gác, hắn đã bảo vệ Phàm Trần bằng sự cô độc. Nhưng bây giờ, thời đại đã thay đổi. Phàm nhân đã tiến hóa — không phải về thể xác, mà về ý thức. Họ bắt đầu nhận ra rằng thế giới không chỉ có những gì mắt thường nhìn thấy. Họ bắt đầu cảm nhận được nhịp đập dưới lòng đất, ánh sáng trong bóng tối, và sự hiện diện của những thực thể siêu nhiên.
Và trong số họ, có những người mang trong mình dòng máu thần — những người có thể trở thành chiến binh, có thể đứng cạnh Trảm Thần giả, có thể bảo vệ thế giới mà họ yêu thương.
Lâm Xuyên là một trong số đó.
Trảm Thần giả quay lưng bước ra khỏi hang động. Hắn không nhìn lại cổng đá. Hắn biết rằng mỗi bước hắn đi, thanh xiềng thứ bảy lại nứt thêm một chút. Thời gian đang đếm ngược.
Nhưng lần này, hắn không đơn độc.
Trên mặt đất, thành phố Hồng Khắc đang bắt đầu thức giấc. Không phải tất cả — chỉ một vài người. Những người mang dòng máu thần. Những người sẽ trở thành Trảm Thần tiếp theo.
Và trên nóc tòa nhà cao nhất, Trảm Thần giả đứng đó, thanh đao sẵn sàng, ánh mắt hướng về phía bầu trời đêm.
Mặt trăng treo cao. Ánh trăng chiếu xuống, nhuộm bạc mái tóc hắn.
Hắn thì thầm:
"Lần này, ta sẽ không trảm thần một mình."
---
Phía trên mặt trăng, một bóng người khác đang đứng canh gác. Bóng người ấy quay đầu, nhìn xuống Phàm Trần, rồi mỉm cười.
Có thứ gì đó đang thức dậy — không chỉ dưới lòng đất, mà cả trên bầu trời, trong biển sâu, trong lòng núi, và trong từng nhịp tim của những người mang dòng máu thần.
Cuộc chiến giữa Phàm Trần và Thần Vực — chỉ mới bắt đầu.
---
Hết Phần 2