Dưới gốc cây phượng già trước cổng trường mẫu giáo, cậu bé Minh ngồi khóc nức nở sau buổi tổng duyệt văn nghệ 1/6. Các bạn nhỏ xúng xính váy xòe theo tay bố quay phim, riêng Minh chỉ còn biết nhìn mẹ - người đang bối rối dùng điện thoại chụp vội. Đôi mắt đỏ hoe của đứa trẻ bỗng sáng rực khi thấy bóng người đàn ông phía xa: “Ba... Ba ơi!”. Tiếng gọi thảng thốt xé toang con phố nhỏ.
Người đàn ông xa lạ quay phắt lại, khuôn mặt anh tái dần khi nhận ra Phương - người yêu cũ sau tám năm biệt tích. Nhưng khoảnh khắc đứa bé sáu tuổi lao vào ôm chặt lấy chân anh, gọi “Ba” bằng giọng non nớt đầy tin tưởng, cả bầu trời như sụp xuống.
Chính Minh đã vô tình mở cánh cổng định mệnh khi kéo chiếc áo phông nhàu nát từ thùng đồ cũ của mẹ. Bức ảnh đám cưới giả chụp vội thời sinh viên của Phương và anh rơi ra, đôi mắt trẻ thơ vô tư nhìn thấy sự tương đồng đến lạ giữa người đàn ông trong ảnh và vị khách thường xuyên ghé tiệm tạp hóa nhà mình.
Hóa ra ánh mắt ấm áp anh dành cho Minh mỗi chiều mua kẹo không phải ngẫu nhiên. Những cuộc hội ngộ tình cờ ở siêu thị, những món đồ chơi được tặng dịp sinh nhật, tất cả giờ đây hiện nguyên hình là vết cắt xưa chưa lành. Phương luôn nghịnhằng cậu con trai là báu vật trời cho duy nhất sau khi bị người yêu phụ bạc, nào ngờ tấn bi kịch lại bắt đầu từ lời nói dối năm nào: “Ba con đã mất rồi”.
Còn Hải - người đàn ông trong bức ảnh - đứng lặng người khi nhận tấm giấy xét nghiệm ADN. Mười năm hôn nhân không con với người vợ hiện tại, anh vẫn thầm trách số phận. Ai ngờ báu vật trời cho thật sự lại đang ở nơi mà lòng tự trọng không cho anh quay lại.
Giữa cơn bão táp ấy, chỉ có Minh vui mừng thật lòng. Nó cặm cụi xếp thêm chén đũa mỗi bữa ăn, lén nhét vào ba lô anh Hải tấm thiệp nguệch ngoạc: “Con đã tìm thấy Bố rồi”. Có lẽ với đứa bé, báu vật trời cho đơn giản là khoảnh khắc này - cả hai vòng tay cùng ôm nó vào lòng.
Nhưng liệu sau những dối trá đã đổ vỡ, họ có đủ can đảm cùng nhau gìn giữ thứ tài sản vô giá ấy?