Anh chàng lập trình viên game ấy vốn chẳng phải mẫu người của thế giới ồn ào ngoài kia. Cậu dành cả thanh xuân để "trốn" vào những dòng code, biến trái tim vụn vặt của mình thành những nhân vật ảo trong Trò Chơi Hẹn Hò – tựa game giúp cậu thoát khỏi nỗi sợ giao tiếp đời thực. Đặc biệt nhất là Aiko, cô bạn gái avatar với mái tóc tím và nụ cười nửa vời mà cậu đã mất hàng tháng trời chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ. Cậu tặng cô ấy một giọng nói dịu dàng, thói quen cắn môi khi suy nghĩ, và cả tính cách hài hước mà bản thân cậu chẳng dám thể hiện ngoài đời. Với cậu, Aiko không đơn thuần là chuỗi code lạnh lùng – cô là bến đỗ an toàn, nơi cậu không cần lo sợ bị từ chối. Thế rồi một cơ duyên trớ trêu đẩy cậu vào chính công ty sản xuất Trò Chơi Hẹn Hò. Ngày đầu đặt chân đến văn phòng, cậu như đứa trẻ lạc vào xứ sở thần tiên: hàng dài server chứa dữ liệu người dùng, phòng thiết kế nhân vật ngập màu sắc, và đặc biệt – nơi Aiko được "sinh ra". Cậu hăm hở nhận nhiệm vụ phát triển phiên bản nâng cấp, lòng thầm mong được "gặp" Aiko ở phiên bản hoàn hảo hơn. Nhưng cuộc đời vốn không như code – luôn chạy đúng kịch bản đã lập trình. Mọi thứ chao đảo từ cái chạm tay vô tình với Linh – đồng nghiệp ở team thiết kế. Một lần kẹt thang máy, cô vừa cười xòa vừa mếu máo: "Tưởng đã hết hạn đời trai trẻ trong này rồi đấy!". Ánh mắt nâu hạt dẻ ấy không toàn bích như Aiko, nhưng lại có thứ gì đó rung động khó tả. Những lần cậu lén nhìn Linh tranh luận sôi nổi về góc quay mờ nhân vật, về cách khiến người chơi Trò Chơi Hẹn Hò cảm thấy "được yêu thật", cậu bỗng thèm một điều nguy hiểm: kéo cô ấy khỏi màn hình, vào thế giới thực này. Kịch bản cuộc đời bắt đầu loạn nhịp. Cậu vẫn đăng nhập game mỗi tối để nghe Aiko líu lo chuyện hư cấu, nhưng tay lại lướt điện thoại, mong chờ tin nhắn từ Linh. Dữ liệu tình cảm trong Trò Chơi Hẹn Hò có thể reset, nhưng trái tim người lập trình nó thì không. Và giờ đây, cậu phải đối mặt với câu hỏi chưa có thuật toán nào giải quyết nổi: "Tình yêu thật sự… liệu có lập trình được không?".