Tuổi 40, Woo-seok vẫn gặp lại chính mình mỗi sáng qua tấm gương vết nứt trong căn gác trọ tồi tàn. Vệt sẹo dài từ thái dương xuống cổ như nhát dao chém ngang sự nghiệp đóng thế năm nào. Tiếng cụng ly mỗi tối từ quán rượu đầu hẻm vọng lên phòng, càng kéo anh về những mùa đông rực lửa của năm 1997 – năm mái tóc anh còn xanh mượt chưa một sợi bạc, năm tiếng hét "Cắt!" sau màn trình diễn nguy hiểm khiến cả trường quay vỡ òa. Giấc mơ ngũ sắc ấy đổ vỡ cùng chiếc ô tô lao lên vỉa hè trong buổi quay định mệnh, để lại trên mặt anh thứ vĩnh viễn chẳng lớp trang điểm nào che hết.
Một ngày mưa phùn tháng tư, bàn chân trĩu nặng dẫn anh vào ngôi chùa cổ ven con phố ít người lui tới. Nhà sư chẳng hỏi han, như đã đợi anh từ lâu lắm, đặt vào lòng bàn tay run rẩy năm mảnh giấy vàng úa nhuộm mùi trầm. "Mỗi lá bùa xóa một nỗi hối hận," giọng trầm đục vang lên giữa làn khói mỏng manh khiến gáy anh lạnh buốt.
Buổi quay đóng thế cảnh rượt đuổi trên đèo núi sáng nay khác lạ. Tay lái vốn nhuần nhuyễn của anh bỗng cứng đờ khi quãng đường mòn năm xưa hiện ra sống động đến lạ. Chiếc ô tô gầm rú đâm xuyên màn sương trắng đục, va chạm dữ dội không nằm trong kịch bản. Woo-seok đặc cứng trong khoảnh khắc va chạm thép, mắt nhắm chặt.
Khi tỉnh dậy, mùi phấn viết và mồ hôi học trò xộc thẳng vào lỗ mũi. Cổ họng khô bỏng. Tiếng thầy giáo dạy toán quát tháo xé tan không gian tĩnh lặng. Wu-seok nhìn xuống bàn tay không vết chai, vuốt vội lên khuôn mặt trơn lì chẳng có vết sẹo nào. Chiếc đồng hồ đeo tay bằng nhựa xanh ngắt nhảy số 1997 khiến tim anh ngừng đập.
Gương mặt non nớt trong bóng cửa sổ phản chiếu đôi mắt già cỗi đến lạ. Anh chạm vào chiếc cặp da sờn cạp dưới chân bàn – món quà sinh nhật cuối cùng của bố trước khi ông mòn mỏi vì căn bệnh ung thư do con trai bất hiếu gây stress. Những lá bùa trong túi áo khoác nóng rực như than hồng.
"Hyung-joon ah! Lát chạy sang phòng mình chép bài Sử nhé!" Giọng cậu bạn thân văng vẳng ngoài hành lang khi tiếng chuông tan trường rền vang. Wu-seok nuốt nghẹn – thằng bé này đã tự tử năm hai mươi tuổi vì anh không giữ lời hứa cho mượn tiền chữa bệnh cho mẹ nó.
Chân anh rẽ qua ngã tư quen thuộc, nhưng thay vì rẽ trái về nhà như mọi khi, bàn chân đổi hướng sang phải – hướng cửa hàng điện tử cũ nơi anh từng ăn cắp chiếc radio cho cô bạn cùng lớp. Những ký ức ùa về dữ dội: người chồng vũ phu đánh vợ con mỗi lần say rượu, đứa con gái nhỏ sợ hãi gọi anh bằng "chú" sau ly hôn, mẹ già ốm thập tử nhất sinh trong viện mà không dám nhắn tin cho con trai bất hiếu…
Wu-seok giật mình khi tay mình đã cầm chiếc xấp bài còn nguyên mùi mực, ghi dày đặc lời dặn cho quá khứ. Căn nhà cấp bốn hẻm 71 hiện ra trước mắt, mùi kim chi chua chua từ bếp mẹ lan tỏa khiến mắt anh cay xè. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay gầy guộc đang nắm chặt năm lá bùa – tuổi trẻ không cho anh biết rằng, sẽ có ngày người ta muốn đánh đổi cả tương lai để sửa một lỗi lầm quá khứ.