Hồi đại học, Pafun với Aioon từng là cặp đôi mà cả khoa ai cũng nhắc tới. Hẹn hò chưa đầy một năm đã dồn tiền mua chung cái tủ lạnh mini cũ, để vừa đủ chỗ cho hai hũ dưa chua tự muối với mấy gói mì tôm, tối nào cũng dắt nhau đi ăn bánh mì que chấm sốt mayonnaise ở cổng trường, ngồi trên ghế đá ngắm đèn đường rồi tin sái cổ rằng chỉ cần có nhau là vượt qua được tất cả, tình yêu là cái phao duy nhất để bám víu giữa cái thế giới xô bồ ngoài kia. Mãi đến khi rước nhau về chung một mái nhà, cái màng lọc màu hồng của thời sinh viên mới vỡ vụn. Không còn chuyện chỉ cần cầm tay nhau đi dạo là hết giận, thay vào đó là những đêm Pafun ngủ lại văn phòng vì dự án nước rút, Aioon ôm bụng đau do viêm loét dạ dày mãn tính mà không dám gọi điện làm phiền, sợ anh đang bận. Là cái mùa dịch mấy năm trước, cả hai cùng bị cắt giảm lương, phải chạy vay mượn người thân để đóng tiền nhà, Pafun bắt đầu nảy sinh cáu gắt vô cớ, Aioon cũng giữ trong lòng những hờn giận không nói ra, tưởng rằng tình yêu nhẹ tênh ngày nào không đủ sức gánh cái gánh nặng cơm áo gạo tiền. Có những lúc họ tưởng như không thể đi tiếp: cái đêm Aioon phải nhập viện vì sẩy thai lúc thai được 12 tuần, Pafun đứng ngoài hành lang phòng cấp cứu, tay siết chặt cái túi đồ vừa vội vã gom từ nhà, không dám nhìn vào mắt vợ, tự trách mình vì mải mê kiếm tiền mà không để ý vợ mệt mỏi thế nào. Họ từng tranh cãi kịch liệt, hầu như đã soạn sẵn tin nhắn báo nghỉ việc để thoát khỏi áp lực, rồi chuẩn bị ký giấy ly hôn, nhưng rồi khi Aioon sốt cao 40 độ do biến chứng sau sẩy thai, Pafun bỏ cả chuyến công tác định mệnh có thể thăng chức, ngồi bên giường bệnh lau người cho vợ từng chút một, nghe vợ lảm nhảm nói về những ngày đại học nghèo rớt mồng tơi mà vẫn cười rạng rỡ, bỗng nhận ra: cái gọi là gắn bó không phải là lúc ngọt ngào, mà là lúc cả hai đều gãy đổ, vẫn cố vươn tay nắm lấy tay nhau. Giờ đây, dù đã đi qua được nửa quãng đường hôn nhân, họ không còn tin rằng tình yêu là tất cả nữa. Nhưng họ hiểu rằng, gắn bó không cần phải hoàn hảo, không cần phải Trọn Vẹn ngay từ đầu. Nó là những mảnh vỡ đau đớn, những mất mát cay đắng, những hy vọng le lói cứ nhú lên giữa lúc tuyệt vọng nhất, rồi lâu dần gom lại thành cái gọi là mái ấm, cái mà họ vẫn đang cùng nhau xây dựng, từng ngày một, dù vẫn còn lủng củng, vẫn còn vết rạn, nhưng chưa từng muốn buông tay.