Bối cảnh máu lửa Giai đoạn đầu thời Dân Quốc như địa ngục trần gian. Những toán thổ phỉ đeo mặt nạ thú dữ, tay lăm lăm mã tấu, thi nhau cướp bóc làng này qua xóm nọ. Chúng không chừa thứ gì - từ hạt gạo cuối cùng trong bị đến tiếng kêu thét của trẻ con. Khói đen cuộn lên từ những mái nhà rơm bị đốt phá, mùi tanh của máu và nước mắt quyện vào gió heo may... Nỗi đau xé lòng Ngô Tân gục xuống trước xác vợ và đứa con ba tuổi vẫn còn nắm chặt con búp bê bằng lá ngô. Tay anh bấu vào đất cát đến rớm máu, tiếng nấc nghẹn trong cổ họng như dao cứa. Suốt ba tháng trời, anh sống như cái xác không hồn. Đêm nào giấc ngủ cũng chập chờn những bóng ma gào thét, mồ hôi lạnh ướt đẫm chiếu tre. Giây phút bùng nổ Một đêm mưa như trút nước, tiếng kêu thảm thiết của A Kha xé toạc màn đêm. Ngô Tân nhìn thấy Hổ Tử - gã con trai lưu manh của tên đầu sỏ Diêm Bá Thiên - đang giật phăng áo thiếu nữ, gương mặt biến thái vặn vẹo trong ánh đuốc. Không suy nghĩ, lưỡi đao rỉ sét trong tay anh vung lên một vệt sáng loáng. Cú chém ngang cổ khiến đầu Hổ Tử lăn xuống vũng nước mưa lẫn máu đen kịt. A Kha co rúm người, hai tay ôm chặt ngực áo rách tả tơi... Thảm họa ập xuống Bình minh chưa ló dạng, tiếng còi lệnh của bọn cướp rú lên từng hồi kinh thiên động địa. Diêm Bá Thiên dẫn cả trăm tên tay sai xông vào làng, bất chấp người già trẻ nhỏ quỳ lạy xin tha. Lưỡi hái tử thần quét ngang những mái nhà tranh xiêu vẹo. Ngô Tân đứng chôn chân giữa đống tro tàn, mắt đỏ ngầu nhìn đứa bé sơ sinh bị đâm xuyên qua nôi tre... Khởi nghĩa máu lửa Ngay đêm ấy, trăng non vẹt lên như lưỡi liềm tử thần. Ngô Tân đập vỡ bình rượu cúng vợ con, chân dẫm lên mảnh sành nát bén đến rỉ máu. Từng nhóm dân làng áo vải rách te tua, tay cầm cuốc xẻng, dao phát cỏ... lặng lẽ tụ lại sau lưng anh. Tiếng thở dồn dập hòa cùng tiếng gió rít qua khe vách. "Trừ Ác Nhân Gian hay là chết!" - tiếng hô thét của Ngô Tân vang vọng khắp bãi tha ma. Trận chiến sinh tử Cuộc vật lộn ở ngõ hẻm chật như nêm diễn ra tựa cơn lốc đỏ. Máu phun thành tia loang lổ trên tường đất. Diêm Bá Thiên lợi hại thật, đao pháp biến ảo khôn lường. Nhưng chính hắn cũng phải lùi bước trước đôi mắt điên cuồng của kẻ không còn gì để mất. Trong khoảnh khắc hắn sơ ý, Ngô Tân phóng người như hổ đói, lưỡi đao găm thủng yết hầu địch. Viên thủ lĩnh giặc ngã gục trên phiến đá phủ rêu, mắt trợn ngược nhìn bầu trời đêm đẫm khói thuốc súng... Bình minh tái sinh Mặt trời mọc lên sau trận mưa tầm tã. Khắp ngõ xóm ngổn ngang xác giặc trộn lẫn máu loãng. Ngô Tân đứng tựa lưng vào gốc duối già, tay phải vẫn siết chặt chuôi đao cong vênh vết đánh. Chỗ đầu ngón tay trái đã mất hai đốt, máu rỉ nhỏ giọt xuống vũng nước đọng. Đằng xa, tiếng A Kha cùng mấy người sống sót đang lục tìm từng chiếc chiếu manh để khâm liệm người thân. Gió sớm thổi qua, cuốn đi mùi tử khí nồng nặc...