Hôm đó, bình minh chưa kịp lây hồng trên mặt sông, một cuộc điện thoại khẩn cấp đã xé tan không khí trầm lặng của đồn công an huyện. Giọng người báo án run run, van vỉ: dọc bờ cát phía Nam, gần bụi cây liễu rũ, người ta thấy hai mảnh thi thể, cách nhau chưa đầy ba trăm mét. Một vụ án ghê rợn vừa vỡ òa ra giữa lòng đất khô cằn này.
Ngay lập tức, lực lượng điều tra hình sự được huy động. Hiện trường tĩnh lặng nhưng chứa đựng sự tàn khốc. Nạn nhân là một phụ nữ trẻ, Tô Bảo Diễm, cuộc sống của cô bị cắt đứt trong cơn giông bão của bản thân một kẻ sát nhân. Từ những vết tích tại chỗ, từ lời khai của người dân xung quanh, và đặc biệt là kết quả khám nghiệm tử thi, một bức tranh về thời khắc cuối cùng dần hiện ra. Hung thủ, với mục đích định cưỡng hiếp, đã bị chính nạn nhân vô tình phản kháng, một phản ứng tự nhiên đến tột độ, và hậu quả là cái chết tức thời của kẻ ám sát.
Thế nhưng, câu chuyện không dừng lại ở một vụ giết ng predetermined. Nó xoay quanh hai người còn lại trong cuộc đời Tô Bảo Diễm: chị gái song sinh, Tô Mai Diễm, và bạn trai của chị ta, Cao Hùng. Khi tin dữ ập đến, họ đã ở bên cạnh Tô Bảo Diễm trong những ngày tháng cuối cùng. Và họ đã đứng ra, một cách lầm thanh và đầy thiện chí, che chở em gái/chị dâu, bảo vệ danh tiếng và sự an toàn tinh thần của người đã khuất.
Họ đã làm đủ thứ: thuyết phục cảnh sát rằng đây là một vụ tai nạn, tạo ra những lời khai không throwing khớp, thậm chí tìm cách tách biệt bằng chứng vật lý. Mọi hành động của họ đều được gột rửa bằng ý định tốt đẹp – bảo vệ người thân khỏi sự xúc phạm thêm, giữ cho nỗi đau gia đình không bị công khai chà đạp. Nhưng từng bước đi, từng lời nói ấy, lại chính là những viên gạch xây nên ngôi nhà ngục tối. Sự che chở vô tình biến thành che giấu. Sự bảo vệ vô ý biến thành tệ nạn. Cả hai từng bước sai lầm, đẩy mình và người em/gái đã khuất vào một vực sâu không lối thoát: vực sâu của sự phản bội lẽ pháp, của sự mơ hồ giữa thiện ý và bản chất tội lỗi.
Và đây là lúc câu chuyện thực sự bắt đầu. Công an không chỉ dừng lại ở việc xác định hung thủ đã chết. Họ phải Truy Bắt Hung Thủ – trong trường hợp này, là phá vỡ lớp màn giả tạo do chính người thân tạo ra, đi tìm chân lý ẩn sâu sau lớp vỏ thiện tâm. Họ phải chứng minh rằng cái chết của Tô Bảo Diễm không phải là một tai nạn hay tự vệ đơn thuần, mà là một bi kịch có nguyên nhân sâu xa hơn, và hành động của Tô Mai Diễm cùng Cao Hùng – dù xuất phát từ nước mắt và yêu thương – lại vô tình trở thành chướng ngại vật lớn nhất trên con đường đi tới sự thật. Cuộcinvestigation trở nên phức tạp, không còn đơn thuần là bắt kẻ giết người, mà là phải đi qua chính sự dối trá và chông chênh do người trong cuộc gây ra. Truy Bắt Hung Thủ lúc này also là một cuộc truy tìm sự thật, một cuộc chiến chống lại chính sự che giấu tàn nhẫn nhất, dù chỉ xuất phát từ một tình cảm đổ vỡ.
Đó là câu chuyện về một cái chết, về một phản ứng tự nhiên, và về những người sống sót phải đối mặt với hậu quả của những lựa chọn sai lầm, khi mà chính ý chí bảo vệ lại biến thành tù và vàng cản trở công lý. Và trong tất cả những mớ bòng bong đó, nhiệm vụ tối thượng của pháp luật vẫn là phải truy bắt – không chỉ kẻ gây ra cái chết ban đầu, mà còn cả những thứ vô hình nhưng nguy hiểm hơn: sự dối trá, sự che giấu, và những lỗi lầm được lặp lại.