Ông bố Bert tóc cháy mùi nắng, áo phông lem nhem màu cà phê sữa, ngày đầu đưa nhóc tỳ đến trường quốc tế đã khiến cả dàn phụ huynh áo veston ngơ ngác. Chiếc xe ba gác cà tàng của anh phanh két một cái trước cổng trường phun khói, đám trẻ con nhà anh ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng reo hò át cả bản nhạc piano đang chảy từ loa nghe thư giãn. "Tụi bay nhớ quy tắc số một: Tự Do Cho Bert!". Giọng anh vang lên giữa sân trường lát đá cẩm thạch, tay vẫn giật giật sợi dây thừng buộc chồng tập tài liều lĩnh phía sau xe. Đứa lớn lớp 6 hét "Rõ!", đứa út mẫu giáo ngọng líu lô nhắc lại "Tự Bo Chó Bet!". Chị hàng xóm ngồi sau vội vàng bịt miệng bọn trẻ, hốt hoảng trước ánh mắt lạnh băng của bà phụ huynh mắt kính hàng hiệu đang vuốt ve con poodle tý hon. Trận chiến chỉ thực sự nổ ra khi hội phụ huynh lắp robot dọn rác hình lạc đà. Bà con nhà Bert phản đối tập thể: "Máy móc gì mà đi nhẹ như mèo léo, không bằng anh em mình quét!" Cả lũ xách chổi, xô nước ùa vào lau dọn ầm ĩ suốt giờ ra chơi. Nước văng tung tóe làm ướt váy công chúa tiểu thư đứng gần nhất, cái chổi lông gà của út em vô tình quẹt ngang mặt robot tạo nên vệt bùn hình bản đồ Việt Nam. Bert ôm bụng cười ngặt nghẽo giữa đám đông mặt xám ngoét, tay giơ cao chiếc xô nhựa như cốc rượu: "Tự Do Cho Bert là đây! Sạch bong kin kít!" Buổi họp phụ huynh định mệnh ấy trở thành huyền thoại. Trong khi các ông bố bàn về quỹ từ thiện châu Phi, bà mẹ bàn chuyện spa thú cưng, vợ Bert đứng dằng dặc giữa phòng tố giác cái bồn rửa mặt cao cấp làm con bé út nhà chị sợ đến nổi đái dầm. Anh chồng đồng thanh hô lớn: "Thay bằng thùng phi 20 lít, Tự Do Cho Bert tắm vòi sen luôn tại trường!". Hôm lễ hội ẩm thực, khi mọi người trang trí bàn tiệc bằng hoa tươi nhập khẩu, nhà Bert chất đầy mắm tôm chả cốm với biển hiệu viết nguệch ngoạc: "Quà quê - Ăn vào thành siêu nhân! Tự Do Cho Bert!". Cả trường chưa bao giờ náo loạn đến thế khi lũ trẻ con nhà giàu xúm lại xì xụp tô cháo gà má đẻ của bà nội Bert nấu bằng nồi đất, tay cầm đũa tre vừa gãi lưng vừa húp soàn soạt. Cuối năm, dòng chữ “Tự Do Cho Bert” xuất hiện bằng sơn xịt trên bức tường trắng tinh của khu thể chất cao cấp - ngay cạnh hình vẽ con chó màu tím ngộ nghĩnh. Không ai tố giác. Ngay cả ông hiệu trưởng khó tính cũng lắc đầu bật cười khi thấy băng rôn nhà Bert treo trước cổng: "Rốt cuộc giàu có thiệt thòi - Đến robot lau nhà cũng không biết kỷ niệm khai giảng bằng trận đấu bột mì!" Ông thầy thể dục bí mật rủ Bert cuối tuần trốn lên núi câu cá, hai bố con dắt díu nhau đi với nụ cười như trẻ thò lò đít xỏ tăm. Gã đàn ông lộn xộn ấy chính là cơn gió lạ phá tan cái không khí đóng hộp của ngôi trường toàn những tâm hồn… thẳng đơ như hạt gạo trên thớt.