Người đời thường bàn luận về con đường tu luyện, chia thành ba luận điểm rõ rệt.
Luận về tiềm lực: Không ai bàn đến những kẻ mang thiên tà, bẩm sinh. Nhưng mà, huyền công vũ kỹ đích thực, loại nào cũng có khả năng "vô sư tự thông" — tức là, khi đã đến một bước lực lượng chân chính, nó sẽ không còn cần thầy, tự mình mở ra cánh cửa minh ngộ, như thể có linh hồn riêng biệt, dẫn dắt bản thân vượt qua mọi rào cản kinh điển. Đó không phải sự may mắn, mà là sự "thức tỉnh của bản nguyên" — khi tu vi đủ, tất cả môn phái, tất cả thần thông, đều trở thành vật dụng phụ trợ, cuối cùng hòa tan vào trong một ý chí độc nhất.
Luận về mị lực: Người đời chê cười, cho rằng thiên kim tiểu thư, thánh nữ yêu nữ, tất cả đều bị mê hoặc bởi tài năng hay sắc đẹp. Họ chẳng biết rằng, mị lực chân chính không phải đến từ ngoại sắc hay lời nói dễ nghe. Nó bắt nguồn từ sự "tồn tại đầy đủ" — một luồng khí thế không thể chối cãi, một tâm tính vừa kiên cường vừa thánh thiện, đến mức khiến vạn vật đều muốn gần gũi, muốn nương tựa. Yêu là sự gọi mời từ sâu thẳm linh hồn; và khi linh hồn ấy đã quyết tâm, muốn dừng lại cũng không được — như dòng sông xoáy ốc, không còn đường quay đầu.
Luận về thực lực: Dù ngươi có trong tay nghìn vạn bảo vật, từ chí bảo đến pháp bảo cực phẩm, đến công pháp bí mật, cũng chỉ là "vật dùng trong cõi hữu hình". Trong khi đó, "linh giới đại quân" của ta — không phải một đạo quân thông thường — là tổ hợp của tinh thần, ý chí, và sự kết nối với các nguyên lý tự nhiên, với những thực thể hư ảnh nhưng vô cùng chân thực. Chúng không cần vũ khí, bởi chúng "là" quy tắc, là không gian, là thời gian xoay quanh một ý chí bất diệt. Vạn vật hữu hình đều có thể bị phá hủy, nhưng thế litié vạn vật thì không bao giờ tận diệt.
Vậy, ta là ai?
Thiên hạ chúng sinh nhìn ta, chỉ thấy bóng dài lạnh lẽo của một Tu La — kẻ xâm phạm trật tự, kẻ đi ngược lẽ thường, kẻ mang trong mình sự hỗn loạn và hủy diệt. Họ không biết, toàn bộ cái gọi là "Tu La" kia, chỉ là "công cụ", chỉ là "hình thức ngoài cùng" để chuyển hóa. Ta dùng danh hiệu "Tu La" làm nền tảng, để từ tro bụi của mọi định kiến, từ chính sự "bất chính" ấy, luyện hóa ra một Võ Thần.
Không phải ta trở thành Võ Thần. Mà là, ta dùng con đường Tu La để "thành tựu" Võ Thần — một vị thần không nằm trong thần thoại truyền thống, mà là một ý chí tối hậu, một sự hiện hữu vượt trên đạo đức và đạo lý thông thường. Con đường ấy không có điểm dừng. Chỉ có "đi" — một hướng đi không ngừng, một ý chí không lùi bước, cho đến khi chính ta trở thành đỉnh phong — cái đỉnh mà không ai từng đặt chân tới, bởi nó không nằm ở chỗ nào trên bản đồ giới hạn, mà nằm ở nơi bản thân quyết định rằng: "Đến đây là đỉnh."
Thế nên, Tu La không phải là tên gọi của một con người. Tu La là "bước chuyển hóa". Võ Thần là "hình ảnh cuối cùng". Và giữa hai bức tường ấy, chỉ còn lại một sự thật: Chính ta đang viết nên câu chuyện, bằng chính huyết thị và ý chí của ta.