Đêm đó, tuyết rơi lặng lẽ trên thành phố như một lớp áo trắng vô hình, phủ kín mọi âm thanh và đường phố vắng hoe. Ở rạp chiếu phim cũ kỹ – nơi chỉ còn vài bức tường đổ nát và màn hình rách nát – bốn bóng người lướt qua cửa gỗ kêu cót két. Đó là Halama, tên trộm xe, đôi mắt luôn cảnh giác như thú dữ; Poupě, chú rể nhút nhát, tay vẫn còn run rẩy vì chưa qua được cơn sung sướng hay sợ hãi; Pic, người vợ ghen tuông, ánh mắt như thanh lửa cháy âm ỉ; và Vlk, người chiếu phim, chiếc ria mép hắn vuốt ve như sợi dây dẫn lửa. Họ cùng một lúc xuất hiện, cùng một tư thế e dè, cùng bước chân lạnh băng. Tuyệt đối không ai nhận ra sự khác biệt, ngay cả chính họ. Doll, điều tra viên thông minh của lực lượng an ninh công cộng, người ta vẫn gọi là “con búp bê thông minh” vì cặp kính dày cộm và đầu óc sắc bén, đứng trước hiện trường. Ông ta xem xét camera, lật đi lật lại bức chân dung nhóm bốn người, rồi lắc đầu, mỉm cười. “Quá dễ,” hắn thốt lên. “Chúng chính là một nhóm, một mục tiêu. Chỉ có điều… tại sao lại có năm người trong ảnh?” Bởi ở góc cuối bức hình, lẫn trong làn tuyết trắng mờ ảo, là hình ảnh Tuyết – cô gái khoác chiếc áo choàng trắng toát, đứng yên bên cửa sổ vỡ, tóc buông xõa như một dải lụa bóng. Tuyết không nói, không chạy, chỉ nhìn. và dường như, chính Tuyết – vô tội hoặc cố ý – lại là điểm khởi đầu nghi vấn. Doll không bao giờ nghĩ rằng sự giống nhau của Halama, Poupě, Pic và Vlk lại sâu sắc đến mức che khuất hoàn toàn một Tuyết đang đứng đó, như một cái bóng trắng trong đêm.