Ác mộng đêm ấy vẫn đeo bám Sở Vân Phi suốt mười năm phiêu bạt. Ngọn lửa thiêu rụi Sở gia trang, tiếng thét trong bóng tối – thứ âm thanh khoét sâu vào xương tủy buộc hắn quay về. Thanh đoản đao lạnh ngắt trên tay nhuốm màu khói lửa, Sở Vân Phi bước đi trên con đường mòn đẫm ký ức, từng tấc đất cũng như thấm máu người thân chưa kịp nguội. Lục địa Thần Uyên lúc này đang chìm trong thế giằng co tứ phương, nhưng tranh đấu chính trị trong cung cấm mới là mảnh đất chết chóc nhất. Cổ Chúc Đô – nơi định mệnh dẫn hắn tới – chất chứa nguy hiểm nham hiểm hơn bất kỳ tử địa ngoài sa mạc. Những "tai nạn" liên tiếp xảy ra: Trận phục kích đẫm máu ở Tạc Vân lĩnh, chén rượu độc trong yến hội phủ Ái Bình Vương, thậm chí cả tên đồng bọn năm xưa đột nhiên xuất hiện với đường kiếm trí mạng. Rõ ràng có một bàn tay vô hình đang điều khiển cục diện, nhưng Sở Vân Phi nào ngờ tay sai khét tiếng nhất của đế hậu lại chính là Tư Đồ Hạo – ân nhân từng cứu mạng hắn thuở hàn vi! Bí ẩn bủa vây ngày một dày đặc. Khi hai mảnh ngọc bội "Huyết Xà" nhuốm máu khớp vào nhau, phát lộc địa đồ dẫn tới thiên bảo khố Sở gia, ánh mắt Sở Vân Phi ngưng đọng. Nét bút hoa của cha chàng hiện ra trên cuốn cổ tịch rách nát: "Đế hậu độc cô Tịnh Phi – kẻ mưu phản Thuỵ Hà nguyên niên". Đúng lúc ấy, tiếng cười lạnh vang lên sau lưng: "Con mồi khiêu khích mãnh thú phải trả giá, Vân Phi nhi!" Dưới ánh trăng máu, đăng đàn đế hậu thản nhiên đi vào tử địa trong lục bảo loan xa. Nụ cười của bà ta vẫn kiều mị như thuở nào, nhưng mọi khúc mắc bỗng vỡ lẽ trong khoảnh khắc Sở Vân Phi nhận ra chiếc hồ lô ngọc trên tay nữ nhân này – thứ bảo vật cha hắn từ khiêng dè. Bất chợt, tầng tầng chân khí cuồn cuộn trào dâng từ nội tâm, quán chặt vào đôi mắt như hồ nước đóng băng. Lưỡi đao phủ sương đêm chậm rãi nhấc lên, vạt áo bào bay trong gió đêm lồng lộng thiết ý: "Vạn Giới Chí Tôn không biết thứ gì gọi là khuất phục, tặc phụ hôm nay sẽ nếm trả món nợ máu Sở gia!"