Carlos — người đồng đội vẫn gọi là Toro nhờ thói quen xông thẳng vào hang ổ bọn cartel một mình, chưa bao giờ trúng một viên đạn dù bao lần suýt mất mạng — không còn là người đàn ông từng được trao huân chương cao quý nhất quân đội nhờ dẫn đầu cuộc đột kích giải cứu 12 con tin bị băng đảng Los Halcones bắt giữ. Cái ngày hắn quay về khu ngoại ô yên tĩnh bên ngoài Bogotá sau ba tháng triển khai nhiệm vụ rừng rậm, ngôi nhà luôn thơm mùi bánh ngọt Mariana nướng mỗi chiều thứ Bảy đã biến thành một đống đổ nát. Mariana, cô giáo tiểu học có nụ cười luôn làm hắn quên đi những đêm nằm trong hố đào dưới mưa đạn, bị bọn chúng giết hại dã man: chúng trói bà vào chiếc ghế bành hắn từng ngồi đọc báo mỗi tối, để lại trên ngực bà mảnh giấy ghim bằng chính con dao chiến đấu hắn để quên ở nhà: “Lần sau, tao đợi mày về.”
Kể từ ngày tang lễ kết thúc, Carlos sống chỉ với một mục đích duy nhất: Venganza. Hắn không còn quan tâm đến huân chương, đến lương bổng, đến cả Chispa — chú chó cứu hộ ba chân hắn mang về từ một nhiệm vụ ở biên giới, vẫn chờ hắn trước cửa mỗi ngày, ngậm chiếc giày cũ của Mariana trong miệng. Hắn xin giải ngũ ngay lập tức, dù cấp trên van nài hắn ở lại, nói rằng hắn là một trong những binh sĩ đặc nhiệm giỏi nhất lực lượng, không thể mất đi vì chuyện cá nhân.
Vận may đưa đẩy anh ta trở thành triệu phú một cách ngu ngốc, đúng kiểu người ta vẫn gọi là “trời cho không biếu không”. Mười năm phục vụ trong đặc nhiệm, hắn dồn hết toàn bộ thưởng chiến đấu, tiền phụ cấp nguy hiểm gửi cho Juan, người bạn cùng đội cũ từng hứa giúp hắn đầu tư thử nghiệm một phần mềm an ninh mạng. Hắn quên béng khoản đó, tưởng Juan đã tiêu hết trong một lần đánh bạc, cho đến một sáng thứ Hai, thư ký ngân hàng gọi báo tài khoản của Carlos tăng thêm 12 triệu đô la sau khi công ty của Juan IPO thành công. Hắn trở thành triệu phú chỉ sau một đêm, mà chưa bao giờ hắn muốn làm giàu, chưa bao giờ hắn nghĩ mình sẽ dùng số tiền đó để mua đạn dược thay vì sửa cái mái ngói nhà Mariana từng bảo là dột.
Toro không mua biệt thự ở khu giàu có, không mua chiếc xe bán tải mới như hắn từng mơ ước. Hắn thuê một kho hàng cũ bốc mùi dầu mỡ và thuốc súng ở khu công nghiệp Cali, dùng toàn bộ tài sản biến nó thành một kho vũ khí đúng nghĩa: từ súng trường tấn công AK-47 nhập lậu đến súng ngắm bắn tỉa tầm xa mang nhãn hiệu quân đội Mỹ, từ lựu đạn chống tăng đến cả một chiếc trực thăng quân sự hắn mua lại từ tướng Vargas, vị tướng tham nhũng từng cùng hắn tham gia chiến dịch ở biên giới. Hắn gọi cho những người lính từng chiến đấu sát cánh bên mình: Carlitos người phát thanh viên mất một chân phải vì mìn cartel, chiếc chân giả của gã mỗi bước đi lại phát ra tiếng lách cách khó chịu; El Gato xạ thủ có vết sẹo dài từ má trái xuống cổ, chưa bao giờ bắn trượt mục tiêu trong 15 năm phục vụ; La Flaca y tá từng vá lại vết thương thủng phổi cho hắn ba lần trong một trận chiến dưới mưa đạn. Tất cả đều không đòi hỏi một xu tiền bạc, tất cả đều mang theo nỗi đau riêng với băng đảng Los Halcones — bọn đã đốt nhà Carlitos, giết em gái El Gato, bắn chết người yêu La Flaca. Và tất nhiên, bọn đã giết Mariana.
“Chúng ta không để lại một tên nào còn thở,” Carlos nói, tay siết chặt chiếc nhẫn cưới vàng nhạt của Mariana đeo trên sợi dây chuyền đen trước ngực, móng tay hắn dài, dính đầy vết mực xăm hình con bò tót trên cánh tay, “cho đến khi Venganza thành hiện thực.”
Họ lần theo dấu vết tiền bạc, dấu vết liên lạc, từ những kẻ chạy việc vặt nhỏ bé ở bến tàu đến những tay chân cốt cán ở các khu ổ chuột ngập nước, từng bước tiến gần đến El Zorro, kẻ đứng đầu Los Halcones, kẻ đã ra lệnh giết Mariana để trả thù cho em trai bị Carlos bắn chết trong một cuộc đột kích nửa năm trước. Đêm đêm, Carlos vẫn nằm mơ thấy tiếng cười khúc khích của Mariana khi bà trêu hắn để râu dài xồm xoàm, thấy bàn tay bà rớm máu, và mỗi sáng thức dậy, hắn lại cầm súng, cùng những người anh em của mình lao vào cuộc săn đuổi không khoan nhượng, không dừng lại cho đến khi mục đích duy nhất của hắn được hoàn thành.