Dưới ánh nến lập lòe, chiếc xe ngựa đỏ thẫm đỗ trước tướng phủ như cỗ quan tài di động. Tay nắm chặt di vật cuối cùng mẹ để lại - chiếc bội phá lệnh Vinh Hoa Lệnh nhuốm màu máu khô, Thẩm Dao Sơ nghe tim mình chìm vào giá băng. Hôn lễ này là bản án tử cho tuổi xuân nàng, gả cho cái xác không hồn của tướng quân Lý Khiêm Xuyên đã chết trận mười ngày trước. Gió đông lùa qua phòng động phòng khi màn sương đêm buông xuống. Tay run run cởi phượng quan, nàng chợt đờ người khi chạm phải vạt áo ấm hơi người. "Phu nhân sợ ta đến thế sao?" Giọng trầm như sấm rạn vỡ sau lưng khiến nàng suýt đánh rơi Vinh Hoa Lệnh xuống đất. Gương mặt người đàn ông trong ánh trăng mờ hiện lên từng đường nét sắc như kiếm - Lý Khiêm Xuyên vẹn nguyên trước mặt, chỉ có vết sẹo mới đỏ tươi bên thái dương tố cáo cuộc tử chiến kinh hoàng. Thảm kịch ập tới lúc sao Mai chưa lặn. Tiếng kêu thê lương xé đêm từ phía đông viện báo hiệu mẹ nàng đã thành người thiên cổ, cổ họng thắt chặt dây lụa trắng với vết bầm hình bàn tay quen đến rợn người. Ngón tay tê dại lần theo hoa văn Vinh Hoa Lệnh - thứ duy nhất mẹ nàng ôm chặt khi tắt thở, nàng chợt nhận ra chiếc phù này reo lên âm thanh kỳ dị khi va vào thanh đoản đao của Lý Khiêm Xuyên. "Họ Thẩm tộc đải chôn vùi bao mật ngữ trong này." Lý Khiêm Xuyên chìa ra mảnh giấy hoàng tộc nham hiểm trong chiến tranh mười năm trước, nét mực tôi luyện quen thuộc đến từng nét cong - chính là bút tích phụ thân Thẩm Dao Sơ. Hai bàn tay khác người vô tình chạm nhau, người nắm chặt binh phù tiếp máu, kẻ ghì tròng dây oan nghiệt. Vinh Hoa Lệnh vỡ làm đôi, lộ ra tấm lụa gấm chép thư tịch mật truyền của Thẩm gia. Đêm nào rồi đêm, bùng sáng dưới hầm tối thư phòng, hơi thở họ quyện thành làn khói mỏng trên văn tự cổ. "Ngươi dám tin kẻ từng đẩy ngươi vào hôn lễ tử không?" "Tướng quân nào có gan giả tử táng hôn, còn sợ gì dao găm của tiểu nữ?" Hai tiếng cười khẽ vang lên lần đầu tiên giữa giá sách đầy bụi bám. Ngón tay Thẩm Dao Sơ lướt qua vết thương cũ trên vai chồng, nơi mũi tên năm xưa suýt cướp mạng anh - cũng là thứ khiến cuộc chạm trán định mệnh của họ ở trận Lũng Tây trở thành mộng tàn. Mùa thu lá vàng rụng đầy sân, Vinh Hoa Lệnh khâu lại bằng chỉ ngũ sắc lung linh dưới nắng. Thùng gỗ sơn đen chất cao sau nhà Thẩm gia chôn giấu xương khô của mười hai mỹ nhân vô danh, trên mỗi quan tài đều khắc dấu bán nguyệt khớp hoàn hảo với hoa văn bội phá. Tiếng chuỳ đập vỡ tường đá vang lên thảm thiết khi cả tộc Thẩm bao vây gian hầm, kiếm binh của Lý Khiêm Xuyên dựng thành tường thép trước thân hình nhỏ bé của Dao Sơ. "Vinh Hoa Lệnh không chỉ là bảo vật tộc truyền." Nàng đưa cao chiếc bội phá trước mặt chưởng môn phủ thượng: "Đây là ấn tín dòng Nguyên hậu thất truyền mà ngươi đã giết cả mẹ ta để che giấu!" Mưa tầm tã trút xuống mái hiên sân thượng đền vào đêm hội ngộ. Thân thể đẫm ướt của Thẩm Dao Sơ lịm đi trong vòng tay có mùi sắt thau, Vinh Hoa Lệnh rơi xuống những bậc cấp hoa cương như châu ngọc vỡ tan. Đốm lửa nhỏ cuối đường hầm le lói - nơi anh đã đánh đổi mạng sống để đưa nàng trở về từ cửa tử. "Nhìn ta! Đừng nhắm mắt!" Tiếng gào lạc giọng của Lý Khiêm Xuyên xé nát mưa đêm, vòng kim cô bằng đồng đen đã rạn nứt dưới chân những kẻ cuồng vọng tộc Thẩm.