Chuyện gì sẽ xảy ra khi một bí mật cũ, được giấu kín bấy lâu trong một ngôi nhà đầy tri thức, bỗng chốc vỡ òa ra giữa ban ngày? Phim "[Tên phim chưa rõ, có thể là 'The Hungry Ghosts' hoặc tác phẩm khác]' với sự góp mặt của Rachel Weisz và John Slattery trong vai một cặp vợ chồng giáo sư, đã lấy điều đó làm chất liệu để tạo nên một vở hài đen đầy mỉa mai và chua xót.
Gốc rễ của mọi sự hỗn loạn bắt nguồn từ quá khứ của ngọn đuôi cụ thể là Vladimir (có thể là tên một nhân vật, một yếu tố ẩn dụ, hoặc một tác phẩm nghệ thuật nào đó). Bê bối cũ của ông chồng – liên quan đến Vladimir – không chỉ đơn thuần là một lỗi lầm đạo đức thông thường. Nó là một mảnh ghép lịch sử, một sự tha thứ đã được chôn vùi, bỗng nhiên trở thành cái cớ cho những toan tính, những lời đổ lỗi và sự phán xét từ môi trường học thuật tưởng chừng tinh khiết nhất.
Trong khi đó, người vợ – một nữ giáo sư nghiêm túc, có lẽ đã làm quen với việc đóng vai "bà vợ hiền" đứng sau cái bóng của chồng – lại dần bị cuốn vào vòng xoáy mới. Sự say đắm của cô dành cho chàng đồng nghiệp trẻ tuổi, tài năng đầy triển vọng, không đơn giản là một cơn yêu đương nhất thời. Đó là sự tìm kiếm một sự kết nối chân thực, một ngọn lửa cảm xúc đã bị dập tắt trong cuộc hôn nhão lạnh lẽo vì những bí mật và sự phụ thuộc lẫn nhau. Mối tình này trở thành tấm gương phản chiếu cho sự bất lực và phản bội trong chính tổ ấm của họ.
Tất cả diễn ra trong không khí của giới học thuật – nơi những cuộc tranh luận tư tưởng có thể gay gắt hơn cả những cuộc đấm đá ngoài đường phố, nơi danh tiếng được xây dựng trên những nghiên cứu và công trình, và cũng có thể sụp đổ bởi một bê bối đời tư. Rachel Weisz và John Slattery thổi hồn vào hai nhân vật đầy mâu thuẫn này, biến họ từ những giáo sư mặc áo blouse trí thức trở thành những con người thô ráp, ham muốn, yếu đuối và khát vọng được cứu rỗi.
Cốt truyện này chính là một vòng xoáy: bí mật về Vladimir khiến cuộc hôn nhân rạn nứt, và chính sự rạn nứt ấy lại đẩy vợ vào vòng tay người khác, từ đó làm lộ thêm những mảng tối mới. Không có ai hoàn toàn vô tội. Cũng không có ai thực sự độc áp. Mọi thứ đan xen trong một mớ bòng bong của sự tha thứ, trả thù, và khát khao được yêu thương – tất cả được phục vụ lên bàn ăn của giới thượng lưu với một nụ cười gượng gạo và những câu chuyện cười đầy đắng cay.
Khi màn cuối cùng buông xuống, có lẽ không có câu trả lời rõ ràng nào cho mâu thuẫn giữa lý trí và bản năng, giữa trách nhiệm và tự do. Chỉ còn lại một sự thật đau đớn: đôi khi, để cố giữ cho ngọn đuôi cụ thể là Vladimir toujours Vivant, con người ta có thể đốt cháy cả ngôi nhà của chính mình.