Dưới ánh đèn lồng lập lòe cuối phố chợ đen, Tống Ẩn cúi người lật từng chiếc bao tải dính máu – thứ cặn bã chết người mang tên Cực Lạc Cao đang bủa vây kinh thành. Bóng đêm chợt chuyển mình. Mùi thuốc súng. Tiếng kiếm khô lẹt xẹt. Dạ Sát – hiệp khách áo đen như chẻ ra từ bóng tối, ném xuống đất tên lính gác còn đang giãy đành đạch. "Mạch thuốc độc này dẫn thẳng về Tương Phường..." - giọng hắn khàn khàn lạnh hơn dao găm.
Yến Vân Thăng gạt chiếc hòm gỗ sơn son. Cân đẩu tinh phát sáng lập lòe trước hỗn hợp dược liệu. Từng chi tiết trong cuộn thư y án mòn vẹt nơi tay vị đại phu. "Kẻ này không chỉ buôn độc... Hắn bào chế trúng tâm phúc nghịch kinh!" Tiếng nghiến răng của ông lạc đi khi thấy bức thư tống tiền nhét trong hũ thuốc, con dấu Tri phủ - kẻ đang ôm ghế ngồi trên máu dân đen.
Gió đêm thốc đèn bão trong phòng chứa thuốc đầy mạng nhện. Tố Nga xiết chặt tay Tống Ẩn khi mở kho bí mật. Hàng trăm bao Cực Lạc Cao giả nhãn Thiện Tâm Đường chất cao như núi. Nước mắt ràn rụa, nàng dược sĩ vật ngửa chiếc lọ thủy ngân đỏ lòm: "Bạch Khải Niên dối trá... đây là độc dược ăn mòn xương tủy!"
Vô Quy Khách – ba chữ rực lửa giữa đấu trường thây ma. Bạch Khải Niên cười gằn, tay đút túi ném bình lửa xanh lét. Cột thuốc nổ công phá nửa tòa nhà. Tống Ẩn lao vào vòng khói mù, chém đứt dây máy chém đang đổ ập xuống Dạ Sát. Yến Vân Thăng nhảy ngang chắn đỡ nhát kiếm tẩm độc cho Tố Nga. Máu loang đỏ áo đại phu khi bức tượng Phật đồng – thứ che giấu sổ sách buôn lậu – bị lật đổ. Ngọn lửa Vô Quy Khách bùng lên giữa hỗn loạn, thiêu rụi đến hạt cuối cùng của tà dược.
Bình minh xé màn khói độc. Tiếng nhạc ngựa triều đình vang quanh thây Bạch Khải Niên còn đang giương mắt trợn ngược. Tống Ẩn bẻ gãy giấy triệu tập thăng chức, ném vào đống tro tàn của loại thuốc quỷ dữ đã từng ngự trị chốn kinh kỳ.