Cậu bé Tí con mắt long lanh như quả trai, đầu ngẩng lên nhìn theo chiếc xe tải đồ ăn màu vàng rực rỡ đang lăn bánh xa dần. Ba đêm nay, ba lún phún bụi bẩn mỗi lần cha về muộn lại lén lút trèo lên xe, nằm bẹp trong ghe chở hoa quả, thèm thuồng mùi nướng sặc lửa thơm lừng. Không phải ham đồ ăn, Tí chỉ muốn lén nhìn cha mồ hôi nhễ nhại đứng bếp, đôi bàn tay chai sần nhưng nắn cho mỗi phần quà xinh xắn. Tình yêu thương đơn sơ ấy, gần như bị cắp đi bởi nỗi ám ảnh không biết cha đang làm gì, đi về đâu. Ba người bạn đồng hành không hề hay biết. Tý Béo bụng phệ ôm chặt gói ramen, Hài Nước mắt long lanh lẩm bẩm: "Thịt quay! Phải có thịt quay! Tại sao thiếu gói miến cay thế này?" Hậu Dễ thương thì mặt xanh sờ sờ, nôn mửa nửa đường, dính cả mớ rau thơm lên áo. Tí vội úp mặt xuống góc tủ, nhắm mắt lại, lắng tiếng máy gầm gừ, xì hơi. Chuyến đi trở thành trò chơi trốn tìm với nắng: trốn trước mặt cảnh sát đồng tử anh đào lúc xe kiểm soát quá tải rau củ, trốn trong cái bùn đen ngòm khi chiếc bánh xe lún sâu vào vũng nước, rồi trốn cả gió mơn man vào buổi chiều tà. Chạm mặt một nhà sư tuốt trần đứng ven đường, vẻ mặt trầm lặng nhưng đôi mắt long lanh. Tí Béo tưởng sư nào cũng hiền lành, nhảy xuống xin bữa chay. Nhà sư cười hiền, đưa cho ba gói bún đậu mắm tôm thơm phức. Chẳng ngờ mùi vị kinh khủng khiến Hậu Dễ thương nôn thốc nôn tháo, còn Hài Nước thì khóc lóc như mưa trào: "Phải chịu sao nổi! Sư ông này đánh cắp lương tâm chúng tôi rồi!" Cảnh sát chỗ gần đó vội vã đến xem, tưởng cả lũ trộm ăn vặt, định đỡ râu. Tí nín thở, tay dính đầy nước mắt và bùn, chỉ rụt rè chỉ lên xe tải đang chờ: "Đi tìm cha... chúng tôi đi tìm cha...". Và rồi, hành trình náo nhiệt ấy cũng đến điểm dừng bất ngờ khi đụng tới một thứ kỳ quát: cả lũ túm đuôi nhau băng qua cánh đồng cỏ, khóc thét khi thấy một "núi đen" ngồ ngòp cách đó vài bước. Không phải trộm, cũng không phải ma. Đó là Moo Deng, chú hà mã con bự như mớ bê tông, nằm bask trong ao nước bẩn, đôi mắt bờm xờm ánh lên vẻ lười biếng. Tí nhìn Moo Deng, chú có vẻ đuối sức lắm, máu đỏ chảy nhỏ giọt từ một vết xước trên vai. Có lẽ chú đang bị thương, thân thể mệt mỏi dưới cái nắng gay gắt. Tí quên hết cơn sợ hãi, cậu bé lội vào ao nước lạnh, nheo mắt nhìn chú hà mã. Đôi bàn tay nhỏ bé mới biết buộc băng bớn. "Để tôi giúp chú Moo Deng nhé!" Cậu bé lấy một chiếc khăn thừa từ xe tải, dùng nước trong ao lau sạch bụi bẩn vết thương. Cậu bé nói như vuốt ve, ánh mắt thông minh lạc quan. "Không sao đâu chú ơi! Chỉ là vết xước thôi, để con làm cho chú dễ chịu nè!" Moo Deng dường như hiểu, chú nhún vai nhẹ nhàng, đôi mắt mệt mỏi nhìn cậu bé, tựa như cảm kích cái trái tim nhỏ bé ấy. Mọi người trên xe tải chứng kiến cảnh tượng ấy, thì thào: "Cậu bé này... thật lòng quá!" "Giúp chú hà mã rồi, chịu khó nữa nha!" Hậu Dễ thương vẫn nôn oà nhưng cũng cố gắng cất tiếng, Tý Béo thì nhặt thêm lá cây để làm băng bớn riêng. Cuối cùng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt sáng trong của chú hà mã, Tí quên cả mục đích ban đầu. "Chú vẫn ở đây... chú không đi đâu cả." Chiếc xe tải đã quay lại, chở đầy quà vặt tươi rói và chú hà mã đang hồi phục. Chuyến đi kết thúc trong màn đêm mưa rào khoan khoái, đôi bàn tay chai sần của cha Tí vuốt lên đầu cậu bé, mặn mòi mồ hôi mưa. "Đứa bé ranh!" Cha mỉm cười, xoa tóc dính bùn. "Chờ con khôn lớn rồi mới được lên xe bố cha một cách vững vàng thế này!" Tí ôm chặt lấy gánh hàng lưng cha, thỏa mãn. Tình yêu thương cha con, đôi khi bị đánh cắp bởi những lo âu vô hình, nhưng trong hành trình đầy những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên này - cả với cảnh sát nghiêm nghị, nhà sư bí ẩn, và cả chú hà Moo邓 nổi tiếng - tình yêu ấy lại được thấy rõ ràng trong từng giọt mồ hôi cha, trong ánh mắt ấm áp của người lạ tốt bụng. Và xa hơn thế, tình yêu đó còn được thể hiện qua sự quan tâm khi chú hà mã bị thương, qua bàn tay nhỏ bé dũng cảm của Tí khi sẵn sàng giúp đỡ một sinh vật khác. Tình yêu thương không chỉ là những giây phút được ở bên cạnh, mà còn là hành động giúp đỡ, sự quan tâm đến những gì xung quanh dù là nhỏ nhất.