Người gác cổng của địa ngục vừa mở toang. Giữa cơn lốc dao lửa tẩm máu đang xé nát phố xá Hải Phòng, Trần Đức – tên cảnh sát chìm hai mang – giẫm lên lớp bụi thủy tinh vỡ dưới gót giày bốc hơi mùi cồn thuốc súng. Chưa đầy ba tháng trước, hắn còn là thiếu úy kỷ luật với bảng thành tích sạch bóng vẩn đục. Giờ đây, lớp ngụy trang đã thấm sâu vào da thịt: áo phông đen bạc màu, kẽ móng tay dính bồ hóng thuốc phiện, cặp mắt đục ngầu như nước cống sau mưa. Đế chế Xích Hổ quật mồ sống dậy dưới bàn tay Sơn Đen – tay trùm đầu trọc chằng chít sẹo hình rồng gió – không đơn thuần là băng đảng. Nó là con quái vật thèm khát máu thịt đồng loại. Mùi tanh tưởi từ kho thịt lợn đông lạnh – sào huyệt Xích Hổ – xộc thẳng lên óc. Tiếng bầy chó becgie sủi bọt mép gào thét theo nhịp chém giết. Đức nghiến răng nuốt trọn tiếng thở gấp khi thằng Chuột Cống – tay chân thân tín của Sơn Đen – quăng trước mặt hắn con dao bầu lưỡi vằn. "Mày chọn đi," giọng Chuột Cống khào khào như giũa sắt, "chặt ngón út thằng cảnh sát nằm đó, hoặc tao chặt cổ mày." Máu từ thân hình tê dại trên nền bê tông loang thành vũng đen kịt, đồng nghiệp cũ của Đức – người đưa hắn vào đường dây – giờ chỉ còn là đống thịt tơi tả. Lưỡi dao lạnh toát hơi sát khí. Ánh mắt Sơn Đen từ góc phòng thiêu đốt gáy Đức, nụ cười móm mém nhai trầu nhuốm màu chết chóc. Ba tuần trước, cú điện thoại gào thét trong đêm đã biến vụ điều tra ma túy thành cuộc chiến sinh tử. "Tụi nó dùng axit!" – giọng thủ trưởng nghẹn đặc máu trước khi dây liên lạc đứt phựt. Xích Hổ không còn dùng dao kiếm cổ hủ. Lũ điên cuồng ấy pha trộn heroin với thuốc diệt cỏ, thứ bụi trắng chết người khiến nạn nhân giãy đành đạch đến vỡ mạch máu đồng tử. Đế chế của Sơn Đen phình ra như khối u ác tính, mỗi vụ cướp kho thuốc tân dược lại là móng vuốt vấy máu mới đâm sâu vào nội tạng thành phố. Đức siết chặt chuôi dao. Ký ức về đứa em gái hậu họa chất độc màu da cam – nạn nhân vô tội của những kẻ buôn thần bán thánh – trào lên cuồng nộ. Không phải mùi máu tanh, không phải tiếng rít gió qua kẽ dao, chính "quyết chí" sắt đá đã khiến bàn tay hắn bỗng vững như tảng đá phong thiền. Nhưng lưỡi dao không chúc xuống nạn nhân. Trong tích tắc sinh tử, Đức quật ngược cổ tay, phi vũ khí thẳng về phía Sơn Đen. Chiêu trúng đồ đinh! Chuột Cống gục xuống như con lợn bị chọc tiết, lưỡi dao cắm phập sau gáy nó phun lên vòi tiết nóng hổi... Bụi thuốc súng mù mịt xé toang không khí. Đức lăn người tránh loạt đạn AK xé gió bên tai. Sơn Đen hét lệnh vỡ giọng, lũ đàn em hỗn loạn như kiến vỡ tổ. Bước chân đạp lên biển máu, Đức rút khẩu K54 giắt trong ống quần - thứ vũ khí cuối cùng chôn giấu suốt tháng dài sống nhục. "Quyết chí" giờ đã hóa thành ngọn lửa thiêu đốt dối trá. Từng phát đạn nổ vang là từng mảnh lương tâm vỡ vụn. Giấc mơ trở về đời cảnh sát lương thiện tan biến theo làn khói đạn, nhưng chí lớn dẹp loạn Xích Hổ thì vẫn cháy rực hơn bao giờ hết. Khẩu súng rít lên điệp khúc tử thần, mỗi viên đạn gửi trọn lời thề máu: Sơn Đen và đế chế ma quỷ phải chết!