Xin Chào Jadoo (Phần 6) – cô bé tinh nghịch chẳng bao giờ để một ngày trôi qua nhàm chám! Với Jadoo, chuyện đi ,,chơi rồi chơi luôn,, như cơm bữa. Mê khám phá là thế, nhưng cứ hễ rủ bố mẹ hay lũ bạn ra công viên, lên rừng, xuống sông là y như rằng… tai họa nho nhỏ tự nhiên rình rập.
Chẳng hạn như lần cả nhà đang phấn khích chuẩn bị buổi picnic ven hồ. Jadoo hăm hở xách giỏ đồ ăn chạy như bay, nào ngờ trượt chân té nhào, bánh sandwich văng tung tóe. Đám quạ đang đậu gần đó xúm lại mổ lia lịa, trong khi cô bé đứng hình giữa đống hỗn độn, mặt mũi tiu nghỉu. Chưa hết đâu! Lúc mọi người định an ủi thì một con ong khổng lồ xuất hiện đuổi cả nhà chạy toán loạn chỉ vì cố… giật lại hộp mứt dâu!
Rồi có hôm đang cùng lũ bạn thi đua đạp xe leo dốc, Jadoo chợt phát hiện con đường tắt đầy hoa dại. Tưởng ngắm cảnh lãng mạn, ai ngờ bị ong bầu vây kín, cả đám hét ầm ĩ lao xuống mương trốn. Xong buổi, ai nấy lấm lem bùn đất, về nhà ăn trận mắng vì làm ướt hết giày mới!
Dẫu biết mình "hấp dẫn rắc rối", Jadoo vẫn không ngừng rủ rê: "Mai đi cắm trại nha! Chắc chắn vui lắm đó!". Ôi cái ngày hôm ấy… Đang vừa hát vừa dựng lều thì trời đổ mưa như trút. Cả nhóm co ro trong túi ngủ ướt sũng, nghe Jadoo cười khoái chí: "Lần đầu tắm mưa giữa rừng, không phải ai cũng được trải nghiệm đâu!".
Xin Chào Jadoo (Phần 6) là vậy đó – chuyến phiêu lưu nào cũng kết thúc trong tiếng cười giòn tan dù áo quần lấm lem, đầu tóc bù xù. Bởi với cô bé, niềm vui không nằm ở kết quả hoàn hảo, mà ở những khoảnh khắc nực cười… làm cả nhà nhớ mãi!